Saturday, September 6, 2008

Hương Bông Tuyết - Chương 1/2

HƯƠNG BÔNG TUYẾT
Tác giả: Linda Lael Miller

Chuyển Ngữ: Tuyết Băng - TP




Lucas Kiley mua chiếc xe ngựa của anh ở Spokane trong vòng một tiếng đồng hồ khi anh bước xuống chiếc xe lửa miền Tây. Vậy mà anh đã chờ chứ không mua sắm những vật dụng mà anh cần đến. Bởi vì bắt đầu từ đây trở đi, Cornucopia sẽ là nơi cư ngụ của anh nên anh nghĩ rằng tốt hơn hết là anh nên tiếp xúc với các con buôn gần nhà càng nhiều càng tốt trong công việc mua bán.

Anh đã cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tủy khi cuối cùng anh cũng đã tới cái thành phố mà anh đã nghĩ đến thật nhiều -- trong những năm dài còn trong xí nghiệp ở Chicago và rồi sau này, trong lúc anh phục hồi sức khỏe từ vụ tai nạn -- nhưng một chút kỷ niệm cũng làm cho trái tim anh náo nức.

Lucas nhìn thật lâu chung quanh anh, ghi nhớ từ những chi tiết của cái thành phố nhỏ mà từ đây sẽ là quê hương của anh. Chính Chúa cũng biết, nơi đây chẳng có gì nhiều -- chỉ có một cửa hàng bách hóa, một ngân hàng, một nhà thờ, một chuồng nuôi gia súc, và một, hai quán rượu nằm san sát bên nhau trên đồng cỏ. Một vài căn nhà nhỏ nhưng cường tráng nằm ở bên hông của những tòa nhà trên con lộ chính, nhưng vì trời lạnh, nên chẳng có ai ra vào, ngoại trừ một con chó vàng gầy gò.

Anh thả lỏng giây cương trên mình hai con ngựa màu hồng kéo xe thật to lớn và một chân đặt lên bàn đạp thắng để thắng xe lại, anh dành một giây để nhìn thoáng qua phía Green Grizzly Beer và Pool Parlor (tên của một tiệm rượu - uống bia và thục bi da). Đã là buổi xế chiều, đúng thật là lúc thích hợp để uống một ly rượu uýt ky để làm tan đi những cây gai bằng đá trong huyết quản của anh. Nhưng mà anh đang cần từng xu của số tiền anh tiết kiệm được để dự trữ nông trại và lều chứa củi của anh, và chóng chọi sống qua mùa Đông này.

Thay vào đó, Lucas bước vào cửa hàng bách hóa. Anh cảm thấy khỏe hơn vì luồng hơi ấm từ cái lò sưởi tròn, to lớn đang đứng ở trung tâm của mọi thứ. Có hai người đàn ông lớn tuổi ngồi với bàn chân của họ đang được sưởi ấm trên những que củi cháy vàng. Một người đàn bà đẹp, tóc màu đen sậm, với một vẻ thanh nhã, lịch sự đã lướt ra từ phía sau quầy hàng. Bà ta chắc độ bốn mươi mấy, Lucas suy đoán.

- Cậu là người lạ ở đây. -- Người đàn bà quan sát một cách thân mật, đôi mắt hiểu biết của bà chứa đầy sự thân thiện và vui vẻ. Bà ta chìa một tay ra, cứ sẵn sàng giống như một người đàn ông có thể làm, và Lucas thích bà ấy ngay lập tức.

- Tên của tôi là Mary Daniels, và tôi chăm sóc cửa tiệm này.

Anh bắt tay bà ta.

- Rất vui khi được quen biết bà, bà Daniels. Tôi là Lucas Kiley và ...

- Lucas Kiley! -- Bà chủ tiệm ngắt lời, tươi cười thật rạng rỡ. Sự vô lễ nhỏ nhặt ấy xem dường như là một sự tao nhã thốt ra từ bà ấy. -- Phải thế chứ, cũng đã đến lúc cậu đưa cái bản mặt của cậu đến Cornucopia! Cái gia đình bé nhỏ dễ thương của cậu đã chóng chọi trong sự vắng mặt của cậu cũng khá lâu rồi đấy!

Một cơn gió tưởng chừng như lùa vào buồng phổi của Lucas, giống như cái lần ở Chicago, khi anh vướng phải một cuộc ấu đã và nhận một cú đấm thật mạnh ngay bụng. Một gia đình bé nhỏ dễ thương ư? Anh nghĩ ngợi một cách ngớ ngẩn. Trong phút chốc, anh suýt chút đã tin rằng mình đã kết hôn ở một thời điểm nào đó và rồi quên hẳn cả người đàn bà và lễ cưới. Nhưng sau khi anh lấy lại bình tĩnh sau cú sốc, vừa đủ để bắt đầu:

- Nhưng mà tôi không ...

- Cô ấy cứ như là một người chiến binh, cô Rebecca ấy. -- Bà Daniels lại xen vào. Bà đứng với hai tay đặt trên cái eo thon thả của mình, ngước lên và nhìn vào Lucas với đôi mắt thật sáng. -- Vì sao, vì cô ấy đã đem cái chỗ tồi tàn đó và biến cho nó thành một cái gì đó, chỉ một thân một mình cô ấy. Cậu ắt phải hãnh diện vì cô ấy, cậu Kiley ạ.

Lucas đành nuốt hết những sự phản đối xa hơn. Anh vừa mệt mỏi, đói bụng, lại vừa bối rối, và ngay từ luc anh sống ở nhà trọ của bà Ella Readma ở Chicago vài năm về trước, thì cái tên "Rebecca" này đã mang đến cho anh một ấn tượng thật là mạnh mẽ mỗi khi nó được nhắc đến trong cuộc trò chuyện.

Rõ ràng là cái vấn đề "vợ" này là một sự hiểu lầm. Lucas là một người đàn ông nề nếp đâu ra đó. Anh không bóc đồng hoặc có những mối quan hệ hay tiếp xúc bừa bãi. Anh sẽ làm sáng tỏ vấn đề này sớm thôi.

Anh mua đầy một xe toàn là hàng tạp hóa và thực phẩm phụ -- đa số là lương khô như đường và bột, đậu và cà phê -- và hướng ra ngoài trong cái lạnh dữ dội của một buổi chiều đầu mùa Đông để về cái nông trại mà anh đã mua. Mặc dù chưa thấy nó tận mắt, nhưng nó đã được hoàn toàn trang bị với những đồ đạc trong nhà, chỉ vài tháng trước khi vụ tai nạn ở xí nghiệp đã đình anh lại một thời gian thật lâu. Anh không cần phải nhìn vào bản đồ, Lucas hiểu rõ từng đường đi nước bước trong thâm tâm anh, bởi anh đã từng đi đến nơi đây hơn cả ngàn lần trong trí tưởng tượng của mình. Những bờ đường như thể là những người bạn cũ.

Kia là Halley - một chỗ đã bị bỏ hoang, giống y như lời miêu tả của người chủ trước. Và kia là một cây gỗ sồi hiên ngang đứng giữa cánh đồng -- hai trăm năm tuổi đời nếu như tính bằng ngày. Xa hơn một chút là nhà trường, được xây thành một phòng.

Lucas mỉm cười khi anh đi ngang qua. Lớp học của ngày hôm nay vừa tan, và bọn trẻ chạy òa qua ô cửa như sỏi đá được bắn ra từ một cây sún ngắn. Chúng hò hét, cười đùa, và chọi nhau bằng những hòn bông tuyết.

Trái tim mệt mỏi của Lucas rộn ràng thêm một nấc, và anh hướng đôi mắt màu xanh lam nhạt của mình về phía rẽ kế tiếp của con đường.

Mặc dù nhà cửa và nông trại vẫn chưa lộ diện, anh đã thấy những làn khói đang lượn từ từ trên bầu trời, và lưu ý đến sự đề cập của bà Daniels về một cô vợ. Anh cau mày và giục mấy con ngựa chạy theo nước kiệu mặc cho lớp tuyết phủ khá dày và việc đi lại hơi khó khăn.

Mặc dù đã biết trước lời cảnh cáo của bà chủ tiệm và những vòng khói của gỗ, Lucas vẫn ngạc nhiên khi nhà và nhà kho của anh hiện ra trước mắt. Và anh thấy một người đàn bà quấn một cái khăn choàng đang đứng trên bậc thềm, một tay che lấy mắt cô ấy để khỏi chói nắng trong lúc cô ta nhìn sự có mặt của anh.

Tò mò như anh lúc đó để ngắm nhìn cảnh vật chung quanh, vậy mà phải cố gắng lắm anh mới có thể tách cái nhìn của mình từ hình dáng của người đàn bà này. Anh nhìn cái nhà kho vững chắc và ngôi nhà hai tầng được quét vôi trắng với vẻ hài lòng. Còn nữa, có một cái giếng nước và một đồng cỏ được rào chặn lại, và những cánh đồng nhìn thật bằng phẳng dưới một lớp bao phủ của tuyết.

Anh quay sự chú ý gần như bực bội của mình trở lại với người đàn bà.

Có một cái gì đó rất là quen thuộc về cái dáng vẻ cao, mảnh khảnh, và mái tóc dày màu đỏ tía đang xõa của cô. Và Lucas xoa lấy cằm đang mọc râu lỏm chỏm với vẻ tư lự trong lúc anh lái xe đến gần hơn. Cứ giống như là cô ta đang ngóng chờ anh, kẻ xâm phạm đất đai này đang đứng một cách ngang nhiên trên hành lang sau nhà anh.

Vừa lúc anh kéo chiếc xe ngựa ngưng lại ở trước sân nhà, cô vén chiếc váy lên một tí và bước xuống bậc thang một cách duyên dáng. Hai má của cô ửng đỏ -- mà không phải vì trời lạnh, Lucas nghĩ -- khi cô đi về phía anh.

Sự nhận diện giữa họ đổ vỡ ra khi anh nhìn xuống cô từ trên thùng xe ngựa và cô ngước mắt nhìn lên về phía anh từ dưới đất. Chỉ trong chốc lát họ có cảm giác như lúc họ còn ở Chicago, trong nhà trọ ấy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn tối.

- Xin chào Rebecca. -- Anh cố gắng thốt thành lời, giọng anh có vẻ bực tức. -- Tôi hiểu rằng tôi và cô đã ràng buộc bởi sợi dây hôn nhân, mặc dù tôi xin thú nhận điều trước tiên tôi không thể nhớ lại được là lễ thành hôn của chúng mình.

Đôi gò má cao và tuyệt đẹp của cô ửng đỏ lại càng đỏ hơn, nhưng đôi mắt màu nâu của cô đang long lanh -- như thể những ngọn đèn dầu đang cháy sáng đằng sau đôi mắt ấy -- không ngừng chú ý đến anh.

- Hãy vào bên trong trước khi anh cảm lạnh mà chết. -- Cô nói với một sự nhẫn nhục.

No comments: