Thursday, December 18, 2008

Kẻ Phá Đám -- Chương 11

KẺ PHÁ ĐÁM
Tác giả: Julie Garwood
Chuyễn ngữ: Văn Hòa - Kim Thùy


Chương 11


Giờ đầu tiên là cơn ác mộng, rồi tình hình tệ hơn lên. Người đàn bà điên khùng hầu như muốn đưa tất cả sang thế giới bên kia. Anne đưa tay lên quả nắm cửa thì Carrie liền xô ngã bà ta xuống nền nhà. Bà ta quá gầy nên ngã mạnh xuống đất và Carrie lập tức chồm lên người bà ta, đè cổ xuống. Cả hai người đều la hét. Carrie đè được Anne xuống nhưng không thể nào làm cho bà ta nghe theo lý lẽ. Bà ta vùng vẫy, vặn vẹo, cố đưa đầu móng tay dài, vuốt nhọn bấu vào mắt Carrie. Bà ta bấu móng tay vào đầu gối Carrie, và khi gần thoát được tay Carrie thì Sara liền nắm hai mắt cá chân bà ta và lôi đi khỏi cánh cửa.

Mặc dù Anne gầy yếu, nhưng cơn giận đã làm cho bà ta có sức mạnh phi thường. May thay sức mạnh ấy chóng hết. Thở hổn hển vì vật lộn. Carrie vẫn giữ chặt Anne nằm sắp dưới nền nhà bằng cách ngồi lên lưng bà ta. Cô dùng hai tay đè mạnh vào gáy Anne để đầu bà ta gục xuống.

- Kiếm cái gì để tôi trói bà ta lại. -- Carrie hét lớn với Sara để cho bà ta có thế nghevì Anne đang la lối om sòm.

Mười phút sau, Anne ngồi trong chiếc ghế ở bộ bàn tròn trong phòng ăn điểm tâm. Hai cổ tay của bà ta bị trói vào hai thanh dựa của cái ghế bằng dây điện thoại.

- Các người dám đối xử với tôi như thế này à? Các người sẽ không thoát khỏi tội này đâu. Các người chờ mà xem. Tôi sẽ tố cáo các người.

Carrie quá mệt, ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh ghế của Anne. Cô lấy tay che trán, chống khủy lên bàn, hỏi nhỏ Anne:

- Tại sao bà định làm thế?

- Đồ đĩ. – Anne xỉ vả. – Tôi sẽ gọi cảnh sát.

- Cứ gọi đi. Điện thoại chết rồi.

- Cô nói láo.

Carrie quay sang Sara, bà ta đang đứng dựa người vào quầy, nhìn họ.

- Có phải bà ta đang ở trên tinh cầu khác hay không? Tôi tin bà ta đã mất trí.

- Có lẽ thế. -- Sara đáp. – Thỉnh thoảng sự kích động làm cho người ta … mất lý trí.

- Chúng ta sẽ làm gì bây giờ? – Carrie hỏi nhỏ.

Sara kéo ghế ngồi trước mặt Anne. Bà ta chắp hai tay để trên mặt bàn.

- Bà Anne này, xin bà đừng giả vờ không biết chúng ta đang lâm nạn nữa. Tất cả chúng ta đang gặp nguy hiểm, chúng tôi rất cần sự hợp tác của bà.

Anne liền quắc mắt trả lời:

- Để tôi yên, mụ heo mập kia.

- Giỏi lắm. -- Carrie nói.

- Đồ đĩ. -- Anne hét lớn.

- Nếu bà vẫn tiếp tục la hét như thế, chắc tôi phải tộng giẻ trong họng bà đấy, Anne à. -- Sara cảnh cáo. – Bà bình tĩnh lại chưa?

Anne vẫn quắc mắt nhìn. Khi bà ta quay đầu nhìn đi chỗ khác, Carrie hỏi:

- Anne, cái thư chúng để lại cho bà đâu rồi? Có phải bây giờ bà kiên quyết giữ im lặng với chúng tôi không?

- Làm thế là sung sướng lắm sao? – Carrie mắng.

Sara ngồi dựa người ra ghế, sửa lại chiếc áo dài bằng lụa để che kín áo ngủ ở bên trong, rồi nói:

- Bà Anne này, nếu bà không có bức thư…

- Tôi không có. -- Anne đáp nhanh.

- Vậy thì có thể bà là người ngoài cuộc vô tội đã bị lôi vào trong… tình huống tiến thoái lưỡng nan của chúng tôi.

Tiến thoái lưỡng nan à? Carrie định phản đối cách dùng từ nghèo nàn của Sara. Lạy Chúa, họ đang ngồi trên quả bom. Nhưng cô bắt gặp ánh mắt của Sara, thấy bà già lắc đầu nhanh, nên cô giữ im lặng.

Sara nói tiếp bằng giọng bình tĩnh:

- Bà Anne này, tôi là quan tòa, nên trong nhiều năm qua tôi đã trừng trị rất nhiều tội phạm ác nghiệt. Tôi nổi tiếng là người kết án gay gắt, nhưng trong các phiên tòa này số đàn ông đàn bà ra trước mặt tôi đều là tội phạm nhà nghề. Tôi không ân hận khi kết án chúng.

Cuối cùng Anne nhìn Sara với ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ:

- Tại sao bà nói với tôi chuyện này?

- Bởi vì chuyện này rất quan trọng. Lâu nay đã có nhiều kẻ hăm dọa ám hại tôi, nhưng tôi không hề quan tâm đến chúng.

Bà đi vào phòng khách để lấy những bức thư mà bà và Carrie đã nhận được. Rồi bà quay lại ngồi vào chỗ cũ, đọc lá thư của bà cho Anne nghe. Khi đọc xong, bà đưa bức thư lên trước mặt cho Anne thấy để bà này tin bà nói thật.

- Bà tin một trong những tội phạm này đã thực hiện lời hăm dọa phải không?

- Phải, tôi nghĩ như thế đấy. Hoặc là một tên cựu tù âm mưu vụ này, hoặc là kẻ nào đang ở tùcó sự giúp đỡ ở bên ngoài thực hiện.

- Tên cựu tù hay tên đang ở tù lấy tiền đâu để thuê tên xác nhân?

- Chúng có khối tiền để thuê. -- Carrie nói xen vào.

- Tôi không nói với cô, đồ đĩ. – Anne rít lên.

Sara đưa tay ra dấu cho Carrie im lặng. Bà ta không muốn Carrie vì nóng giận mà làm cho tình hình bất ổn thêm nữa.

- Câu hỏi hay đấy. -- Sara nói. – Tôi không biết làm sao nó có tiền. Có lẽ nó có người bà con được hưởng gia tài hay…

- Cũng có thể bà kết án người vô tội, và những người bà con ấy biết sự thật.

- Phải, có thể vì thế mới xảy ra chuyện như thế này.

Carrie nghiến răng để khỏi mở miệng nói xen vào. Cô muốn nói cho cả hai người đàn bà kia biết rằng ngay bây giờ họ phải tìm cách ra khỏi nhà này, rồi khi đã được bình an rồi, họ mặc sức mà bàn cãi về việc ai xuất tiền, làm sao chúng có tiền và tại sao chúng thuê kẻ giết người ám hại họ.

- Thư của Carrie không giống thư của tôi. -- Sara nói. – Thư của cô ấy có tên người ký.

Anne có vẻ chú ý đến, bà ta hỏi:

- Vậy hắn muốn bà biết là hắn rất ghét bà trước khi bà chết?

- Không phải "hắn". -- Sara chỉnh lại. – Mà "chị ta".

Carrie gật đầu. Anne vẫn không muốn nhìn vào cô, nhưng Carrie không quan tâm đến việc này. Cô đáp:

- Thư của tôi do chị tôi viết, chị ta tên là Jilly.

Cô trả lời làm Anne quá kinh ngạc đến nỗi bà ta không giữ yên lặng với Carrie nữa. Bà ta hỏi:


- Người cùng máu thịt với cô mà muốn cô chết à?

- Phải.

Bà ta hoảng hốt, hỏi:

- Cô sinh ra trong gia đình quái nào mà lạ thế?

Carrie cố giữ bình tĩnh. Cô đáp:

- Gia đìng rối loạn thần kinh, Anne. Tôi sinh ra trong một gia đình bị rối loạn vì chức năng. Chị tôi bị điên loạn.

- Trời đất ơi. – Anne thốt lên. – Này cô, có phải cô nói láo không? Tôi muốn hỏi nếu chị cô điên loạn, tại sao không nhốt chị ta vào nhà thương điên?

- Cách đây lâu rồi người ta báo cho tôi biết Jilly đã chết trong tai nạn xe hơi. Nhà hỏa táng muốn gởi tro đến cho tôi. Nhưng hóa ra Jilly rất khôn lanh chứ không như tôi nghĩ. Chị ta chờ đợi thời cơ đến để trả thù tôi.

- Tại sao? Cô đã làm gì chị ta?

- Chị ta nghĩ là tôi ăn cắp đứa con của chị ta.

- Cô có ăn cắp không?

- Không, Jilly bỏ con từ khi mới sinh. Mẹ tôi và tôi muốn nuôi nấng nó.


- Và chị cô không bao giờ trở về à?

- Ồ có chứ, khi Avery năm tuổi, Jilly trở về với một thằng bạn trai đầu trộm đuôi cướp tên là Dale Skarrett. Chị ta tin có thể xông vào nhà để bắt Avery đi. Chị ta thường dùng cách tống tiền để moi tiền của mẹ tôi.

- Thật vậy. -- Cô nói khi Anne trông có vẻ rất hoảng sợ. -- Mẹ tôi phải trả tiền để giữ Avery. Khi họ đến, tôi có mặt ở nhà, trong khi tôi cố đẩy Jilly ra khỏi nhà thì mẹ tôi gọi cảnh sát. Khi Dale Skarrett nghe còi xe cảnh sát, hắn nắm Jilly kéo đi. Sáng hôm sau tôi đi California. Trong lúc tôi cố xây dựng cơ đồ ở đấy, thì Avery ở với mẹ tôi. Rồi khi Avery được 11 tuổi, Jilly phái Skarrett đến nhà để bắt cóc con bé. Avery không chịu lặng lẽ đi theo mà nó chiến đấu quyết liệt, nên Skarrett phải dùng dây thắt lưng quất nó tơi bời. Nó còn nhỏ quá… và không ai giúp đỡ. Tôi đã quyết đóng vai trò làm mẹ nó, nhưng khổ thay lúc xảy ra chuyện này, tôi không có ở nhà để bảo vệ nó.


- Còn mẹ cô thì sao? Bà ấy không làm gì à?

Carrie nói tiếp, mắt nhìn xuống:

- Cảnh sát trưởng là bạn của mẹ tôi, ông đưa cho mẹ khẩu súng, chỉ cho bà biết cách sử dụng. Mẹ tôi khi ấy ở sân sau nên không nghe tiếng la hét, mãi cho đến khi bà vào nhà mới nghe. Mẹ tôi đã bị lãng tai. -- Cô nói thêm. – Nhờ cảnh sát đã cho biết về thực trạng của bọn côn đồ, nên mẹ tôi cố bắn Skarrett. Chắc bà đã cảnh cáo hắn vì hắn nắm Avery khi bà bắn. Viên đạn trúng cháu tôi. Carrie nói với giọng đều đều, nhưng hai mắt đầy nước. Tôi đã để một bà già chăm sóc cháu tôi, vì cứ nghĩ rằng Jilly đã biến mất đâu rồi.

- Nhưng chắc cô không tiên liệu…

- Đúng thế, nhưng tôi thừa biết Jilly có thể làm như thế.

- Chuyện xảy ra cho mẹ cô như thế nào? – Sara hỏi.

- Bà đau tim rất nặng. Khi cảnh sát vào nhà, mẹ tôi đã chết, còn Avery thì thập tử nhất sinh. Tôi đáp máy bay từ L.A đến Jacksson Ville. Khi tôi đến đấy, Avery đã được giải phẫu và đang nằm trong phòng cấp cứu. Điều đầu tiên ông bác sĩ nói với tôi là Avery sẽ bình phục, nhưng ông ta không cho tôi thì giờ để vui lâu vì sau đó ổng nói rằng nó sẽ không thể có con. Giải phẫu cắt dạ con lúc 11 tuổi. Nó đã phá kỷ lục về vấn đề này. -- Cô nói giọng gay gắt.

Sara trông có vẻ quá kinh ngạc, Carrie nghĩ rằng bà ta có phản ứng như đang đứng trước cảnh tượng thê thảm đang diễn ra trước mắt.

- Cô bé quá tội nghiệp! -- Anne nói. Giọng bà nghe đầy thương cảm.

- Tôi nhớ cô bé rồi. -- Sara nói nho nhỏ.

- Sao? – Carrie hầu như hét to lên.

Sara gật đầu.

- Những cái tên… Có quá nhiều tên trong bao năm qua, không thể nào nhớ hết được. Và tôi cũng không nhớ tên Avery cho đến khi cô nhắc đến việc mổ cắt dạ con vào năm11 tuổi. Tôi không quên đọc biên bản của các phiên tòa.

- Tôi không hiểu. -- Carrie nói. – Tại sao bà đọc các biên bản? Thẩm phán Hamilton làm chánh án phiên tòa ấy.

- Đúng, nhưng Hamilton chết trước ngày tuyên án. Ông ta bị đột quị, và phiên tòa giao cho tôi xử tiếp. Tôi là chánh án đã kết án Skarrett, và hắn có lý do để muốn giết tôi. Tôi đã kết án hắn với mức tối đa.

Carrie kinh ngạc, ngồi dựa ngửa ra sau.

- Thế là có mối liên hệ giữa hai chúng ta. Dale Skarrett… và Jilly.

- Jilly chưa hề bị đưa ra tòa lần nào phải không? – Sara hỏi.

- Không có bằng chứng để kết án chị ta. Vả lại chị ta biến mất, Carrie giải thích. Chỉ có lời khai duy nhất của Avery mới kết tội Skarret ngộ sát thôi. Mấy tuần sau ngày hắn bị kết án, tôi nhận được điện thoại từ nhà hỏa táng ở Keywest hỏi tôi xử lý thế nào số tro hỏa táng của Jilly. Vì thế mà tôi mới biết Jilly đã chết.

- Nhưng chị ta không chết. -- Anne nói.

- Không, chị ta không chết. Đêm qua tôi thấy chị ta còn sống nhăn. -- Carrie xăng xái đáp. – Chị ta không già mấy. Chị ta vẫn còn đẹp… và vẫn điệu đàng.

Sara đi vào bếp, đến tủ lấy tách đĩa.

Anne nói:

- Tôi luôn luôn muốn có đứa con gái, nhưng chồng tôi không muốn có con. Anh ấy thuyết phục tôi tin rằng con cái sẽ làm hỏng nếp sống của chúng tôi.

Sara vừa rót cà phê nóng vừa hỏi:

- Nếp sống của bà như thế nào?

- Làm việc. Chỉ làm việc. Tôi cảm thấy có tội về chuyện này. -- Bà ta thú nhận. – Và vì thế tôi nhượng bộ chồng tôi ngay cả những chuyện nhỏ nhặt.

Anne cho việc có con là chuyện nhỏ nhặt à?

Carrie lên tiếng:

- Tôi thấy rồi.

- Eric nhỏ hơn tôi 10 tuổi. -- Anne nói tiếp. – Nhưng tuổi tác đối với anh ấy không thành vấn đề. Ảnh yêu tôi rất nhiều.

- Tôi tin ông ấy rất yêu bà.

- Anh ấy dành làm hết các công việc. Tất cả công việc về quản lý các phòng ở công ty, và anh ấy rất linh lợi. Anh ấy xây dựng một công ty vận chuyển mới có bảo hiểm y tế với chi phí bằng nửa số chi phí chúng tôi phải trả trước đây.

Carrie không hiểu tại sao bây giờ Anne muốn nói đến chuyện này. Sara mở dây trói bên tay trái của Anne và để tách cà phê trước mặt bà.

Sara nói:


- Không có sữa. Nhưng nếu bà muốn uống ngọt tôi sẽ đi lấy đường cho bà.

- Thôi, cám ơn.

Carrie không thể chịu đựng nổi sự vô nghĩa như thế này nữa. Hai người đàn bà như thể họ đang dự tiệc trà. Cô hỏi:

- Chúng ta làm cái quái gì bây giờ?

- Tìm cách để ra khỏi đây. -- Sara đáp. – Chúng ta là ba người đàn bà thông minh. Chúng ta có thể nghĩ ra một cách.

Anne có vẻ như không quan tâm đến chuyện này.


- Bà Sara này, hồi nãy bà nói có thể tôi là người ngoài cuộc vô tội, bà nói thế nghĩa là sao?

Sara rót đầy cà phê cho tách của mình rồi ngồi xuống. Bà ta đáp:

- Nếu bà không có bức thư trên bàn ngủ…

- Tôi không có. -- Anne vội trả lời.

- Thế thì tôi tin tôi đã biết chuyện xảy ra như thế nào rồi. Máy bay của bà hạ xuống trước máy bay của tôi chỉ có vài phút, bà nhớ chứ?

- Phải, nhớ.

- Và bà đã nói rằng bà rất tức giận vì người tài xế ở suối nước khoáng đợi tôi ở cổng nhưng không có ai đợi bà, phải không? Khi ngồi trong xe, bà nói nếu bà không thấy người đàn ông cầm tấm biển của Utopia, thì chắc thế nào bà cũng phải xách hành lý đi tìm tắc xi.

Anne gật đầu.

- Phải, tôi nhớ đúng như thế, và tôi đã rất thất vọng. Thế nào tôi cũng đến phàn nàn với viên quản lý. Đáng ra tôi phải có tài xế đến đón.

- Vì vậy mà. -- Sara nói tiếp như thể Anne không lạc đề. -- Có lẽ bà không bị lôi kéo vào chuyện như thế này. -- Tuy nhiên. -- Bà vội nói thêm trước khi Anne kịp cắt lời bà. -- Thực tế trước mắt là bây giờ bà sắp chết vì ngôi nhà sắp nổ tung.

- Nhưng tại sao? Tôi không làm gì sai trái.

- Còn chúng tôi sai à? – Carrie hỏi.

Anne nhún vai.

- Hãy trả lời tôi đi. -- Carrie yêu cầu. – Có phải bà nghĩ là chúng tôi đáng phải chết như thế này?

- Tôi không biết. -- Anne đáp. – Chắc cô đã làm cái gì đấy quá khủng khiếp khiến cho chị cô bị nổi điên, còn Sara thì có thể bà ấy đã bỏ tù người nào đấy vô tội.

Carrie tưởng Anne sẽ lấy lại lý trí, nhưng những lời của bà ta đã cho thấy bà vẫn còn ở tận chốn trời xanh. Anne nói tiếp:

- Tôi vẫn không hiểu tại sao hắn đem tôi đến đây.

- Vì bà đã thấy mặt hắn. -- Carrie đáp. -- Làm sao bà điều hành được công việc kinh doanh? Bà hỏi ngu ngốc quá.

- Tôi không thích cô. – Anne trả lời với giọng điệu ấu trĩ, rồi với vẻ khinh bỉ, bà ta uống một hớp cà phê.

- Tôi cóc cần việc bà có thích tôi không.

- Thôi các bà ơi, cãi cọ nhau chẳng giúp ta đến đâu hết. -- Sara nói xen vào. – Anne này, kẻ sát nhân không để cho bà được tự do đâu. Bà đã gặp nó rồi, nếu bà đến suối nước khoáng, thế nào bà cũng phàn nàn với ban quản lý, và thế là bà đã làm náo động lên… Vì rõ ràng họ không phải tài xế đến đón bà ở phi trường.

- Bà cũng có thể miêu tả cho cảnh sát biết về kẻ sát nhân. Chuyện này sẽ rất nguy hiểm cho nó, cho nên nó không để cho bà được tự do. -- Carrie giải thích.

- Và bà có thể nói cho cảnh sát biết nó đem chúng ta đi đâu. -- Sara nói thêm.


Bỗng nhiên trông bà có vẻ mệt mỏi, giọng bà kéo dài rề rề.

- Không, hắn không nói láo về chuyện này đâu.

Cả Sara lẫn Carrie đều cau mày nhìn Anne.

- Tại sao bà biết? Carrie hỏi.

- Vì tôi thấy tấm biển bằng đồng đã bị mờ nằm giữa cổng sắt. Tên tài xế ấn cái nút trên dụng cụ điều khiển từ xa, khi cánh cửa mở ra tôi thấy tấm biển. Đất Giữa Hồ. Cho nên hắn không nói láo chuyện này.

- Bà là người có tài quan sát rất giỏi. -- Sara nói.

- Thật may là chúng ta đã không nói cho ai biết hiết. -- Anne nói. Bỗng Carrie ngẩng đầu lên.

- Ôi lạy Chúa, tôi đã có nói rồi.

- Cô nói sao? – Sara hỏi.

- Tôi có gọi cho cháu tôi ở phi trường. Tôi vào phòng vệ sinh nữ, tôi nhớ trong túi áo gió có điện thoại di động, nên tôi lấy ra gọi. Máy nhận tin của cháu tôi trả lời, nên tôi để lại lời nhắn nói với nó rằng chúng ra đến ở lại đêm tại đây. Tôi thật là điên. Tôi nói huyên thuyên về những vị khách danh tiếng đã từng ở tại đây trước kia. Monk, nếu đây là tên thật của hắn, chắc thế nào hắn cũng đi tìm cháu tôi. – Nước mắt chảy ràn rụa hai bên má của Carrie. – Vì thế mà hắn nói những chuyện tầm phào về các tài tử xi nê. Nó biết chuyện này sẽ gây cho tôi ấn tượng mạnh. Tôi là kẻ điên khùng ngu ngốc.

- Hắn đã có âm mưu bắt tất cả chúng ta. -- Sara nói. – Cô có nói cho cháu cô biết tên của nhà này không?

- Có. – Carrie đáp. – Tôi không biết nó có nhận được tin nhắn hay không, vì có thể nó đã ra phi trường rồi. Nếu hắn đợi cháu tôi ở phi trường thì sao? – Nói xong cô khóc nức nở.

Sara đưa tay qua bàn, vỗ lên tay Carrie.

- Nếu hắn đợi cô ấy ở phi trường, hắn có chở cô ta đến đây không? Có lẽ vì thế mà chúng đợi. Có lẽ vì thế mà chúng chưa…

- Chưa cái gì? -- Anne hỏi.

- Chưa giết chúng ta. -- Sara nói toạc ra.

- Nhưng bà đã nói chúng để thức ăn cho chúng ta trong bếp và trong tủ lạnh như vậy tức là chúng muốn giữ chúng ta một thời gian lâu hơn. -- Anne nói.

Sara không đồng ý.

- Thức ăn rất đáng ngại. Việc chúng không lấy hết thức ăn đi không làm cho bà sợ hay sao?

Carrie không tin thức ăn đáng ngại, nhưng bây giờ cô đồng ý với Sara. Cô nói:

- Tôi nghĩ như thế tức là chúng sắp cho nổ tung ngôi nhà. Chúng không để cho chúng ta ngồi yên ổn ở đây cho đến khi hết thức ăn. Chúng còn để nước cho chúng ta dùng nữa đấy. Chúng ta phải ra khỏi đây thôi. – Cô úp mặt vào hai lòng bàn tay nói nho nhỏ. – Tôi phải gặp Avery mới được. Nếu con quái vật ấy bắt được nó…

- Hãy tập trung vào chuyện tìm cách ra, Carrie, để cô có thể giúp cháu gái cô chứ.

Anne ngồi thẳng người trên ghế, gật đầu nói:

- Nếu hai bà cho tôi là vô tội, tôi sẽ giúp bà, không làm chuyện điên khùng, như mở cửa ra. Tôi hứa thế nhưng quí bà phải nói thế.

Carrie ngẩng đầu.

- Nói cái gì?

Anne vươn thẳng người lên.

- Nói tôi vô tội.


Nói thế có nghĩa là Carrie và Sara là hai người có tội. Thái độ trịch thượng của bà ta làm cho Carrie nổi giận, nhưng cô thấy Sara gật đầu, nên cô nghĩ nếu họ muốn được Anne hợp tác thì họ phải làm theo ý muốn của bà ta. Cô đành đáp:

- Phải, bà vô tội.

Sau khi Sara đã đồng tình như thế, Anne quay qua Carrie.

- Cô phải cố làm lành với chị của cô, sữa chữa sai lầm cô đã gây nên.

Ôi, Carrie ghét mụ đàn bà này biết bao. Cô cố im lặng khi nghe Anne thuyết giảng tiếp.

– Gia đình là nền tảng quan trọng nhất. Tôi vừa mới nhận ra giá trị của nó. Có gia đình ta mới nương tựa vào người trong nhà… khi gặp chuyện khó khăn…như chồng tôi…nên gia đình rất quan trọng. Tôi được may mắn là có chồng thương yêu.


Bà ta rất phấn khích khi quay qua Sara:

- Anh ấy đã cảnh báo tôi rồi. Chồng tôi gọi cho tôi hàng ngày. Không bao giờ quên tôi. Tôi đã nói ảnh đừng lo trong khi tôi ở suối nước khoáng, vì tôi đến đấy để chữa bệnh, ảnh rất khó tiếp xúc được với tôi. Vì thế mà các bà không thấy sao? Nếu chúng ta đợi một thời gian, thế nào chồng tôi cũng đem cảnh sát đến lùng sục khắp nơi Colora do này để tìm tôi.

- Chúng ta không đợi được. -- Carrie phản đối.

Sara lắc đầu hết kiên nhẫn. Bà ta nói với Anne:

- Bà nói nghe ra bà đang có cuộc hôn nhân tuyệt vời.

- Phải, đúng thế. Chúng tôi rất hạnh phúc. -- Giọng Anne có vẻ thách thức. -- Ảnh sẽ tìm tôi.

- Phải, tôi tin ảnh sẽ tìm bà. -- Sara vuốt ve bà ta. – Nhưng chúng ta không có thì giờ để đợi cảnh sát đến tìm chúng ta. Colorado là tiểu bang lớn.

Anne gật đầu.

- Phải, bà nói đúng. Chúng ta phải giúp nhau. Thôi được rồi. -- Bà ta nói vừa tháo sợi dây trói ở tay phải. – Tôi có thể làm gì? Tôi chắc không làm được những việc nặng nhọc, vì tôi vừa lâm bệnh dai dẳng mới xong. Tôi mất cân rất nhiều, chưa phục hồi sức khỏe. Nhưng tôi nấu ăn rất ngon. Tôi có thể nấu nướng cái gì đó cho tất cả chúng ta ăn.

- Thế thì quá tuyệt vời rồi. -- Sara nói. – Cám ơn Anne.

Carrie không tin tưởng. Có thể Anne đã lấy lại lý trí. Nhưng cũng có thể bà ta giả vờ như thế. Chuyện giả vờ có thể khiến cho cô khó tin. Carrie quyết định hoặc là cô hoặc à Sara phải thay nhau canh chừng bà ta luôn.

- Bây giờ có ai đói không? – Anne vừa đứng lên vừa hỏi.

- Tôi đói. – Sara đáp.

Lần này Anne không lợi dụng cơ hội để mỉa mai về chuyện Sara quá mập, mà bà ta còn xin lỗi về câu nói của bà ta hồi nãy, và nếu bà không thành thật đi nữa cũng được.

- Đáng ra tôi không nên gọi bà bằng con heo mập mới phải. Tôi đã quá nóng nảy, nên đã làm mất lòng bà.

Carrie lên tiếng:

- Sara, xin bà vui lòng ở đây với Anne cho có bạn trong khi tôi đi tìm khắp nhà lần nữa. Tôi lên tận tầng trên và đi lần xuống. Chắc có nhiều nơi tôi chưa quan sát.

Cô chạy lên cầu thang, lòng cảm thấy hơi phấn khởi một chút. Cô vội mặc quần áo lao động rồi kiểm tra lại các cửa rất kỹ. Trong buồng ngủ của cô có một cánh cửa sổ nhỏ nằm trên cao trong góc. Cô phải mất một thời gian khá lâu mới đẩy được cái bàn làm việc đến sát tường để leo lên, nhưng vẫn chưa đủ cao. Cô chạy xuống lầu, vào phòng ăn, lấy lên một cái ghế. Cô nhận thấy Sara đang đứng trên một cái ghế, trước các cửa sổ ở phòng khách có hai lớp cửa. Bà ta nắm thỏi son viết lên mặt kính chữ "cứu".

Carrie chặn bà lại. – Nếu Monk hay thằng con hoang tên gì đó có cài máy gây nổ ở bên ngoài…- Cô không cần nói hết ý nghĩ trong óc của mình.

- Thì ngôi nhà sẽ nổ tung khi có người đến cứu.

- Có thể như thế đấy. -- Carrie nói, rồi cô xách cái ghế chạy lên lầu lại.

- Tôi sẽ không làm việc này nữa. -- Sara đáp. Bà xuống ghế, đi lấy khăn lau cái chữ bà vừa viết.

Khi Carrie đi lên cầu thang lầu, cô nghe Anne hỏi:

- Ta thử cắt gương xem sao được không?

Hai cánh tay Carrie đau nhừ vừa đưa cái ghế lên để trên mặt bàn. Cô phải nâng lên ba lần mới nhấc được cái ghế lên bàn, và cô thở hổn hển vì hụt hơi. Cô phải cố hết sức mới leo được lên ghế, và khi đã đứng trên ghế, có thể đưa tay lên cửa sổ được, cô bật khóc. Tên chó đẻ ấy đã bắt dây điện có ngòi nổ quanh lối ra nho nhỏ ấy.

Thế nhưng, dù hoàn cảnh khó khăn đến mấy đi nữa cô cũng không bỏ cuộc. Có lẽ ý kiến của Anne có thể thực hiện được. Có lẽ họ cắt gương mà không đụng đến dây điện. Cô lau nước mắt rồi thận trọng lấy chiếc nhẫn kim cương khía vào mặt cửa kính. Mười lăm phút sau, cô dừng lại. Trong suốt thời gian ấy, cô chỉ khía được một đường như vết cào trên gương.

Carrie chạy xuống lầu dưới, quan sát phòng của Anne và của Sara. Cô xem xét phòng này rồi qua phòng khác để tìm chỗ có thể thoát ra, nhưng cuối cùng cô đành bỏ cuộc. Cô không tìm ra được chỗ nào để ra suốt cả buổi chiều và một phần buổi tối.

No comments: