Monday, May 4, 2009

Bên Lề Đời Anh - Chương 12

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP





Chương 12






- A! Chị Linh cuối cùng cũng lấy chồng! -- Tiếng Kiều Ninh thánh thót vang lên.

Cả nhà nào là ông bà Hàn, vợ chồng Thái Lộc và Huy Khang cũng từ trên lầu chạy xuống. Nhìn tấm thiệp trên tay Kiều, Thái Lộc giật mình:

- Chà! Hỏng ngờ cũng đám cưới lẹ dữ nha.

Bà Hàn ký đầu con trai:

- Con gái lớn có chồng là chuyện thường tình. Mày nói cái gì mà kỳ vậy?

Lộc ôm vợ, miệng lè lưỡi dòm bà Hàn:

- Con nói chơi thôi mà.

Quỳnh Như tủm tỉm lườm chồng:

- Yeah yeah! Chớ không phải anh tiếc hay sao? Có hối hận không hả?

Lộc cúi xuống nhìn vợ, vẻ tư lự:

- Hừm. Cũng có thể lắm chứ ... hi hi hi.

Anh chưa dứt lời thì đã bị Quỳnh Như nhéo một cái đau điếng. Ông Hàn cầm tấm thiệp mời đọc cho cả nhà nghe. Huy Khang lãnh đạm rót ly nước lạnh và bước lên phòng:

- Tưởng đâu Nghi đám cưới chớ. Chị Linh đám cưới thì có gì quan trọng đâu?

Bóng anh khuất rồi ông Hàn mới nhìn vợ hỏi:

- Nó bị sao vậy bà? Từ ngày đi Việt Nam về, nó như không được bình thường dạ.

Bà Hàn cầm lấy tấm thiệp và tự đọc một mình. Nghe chồng hỏi, bà chắt lưỡi:

- Chậc! Tui làm sao biết. Chắc là thất tình cái con Thoa rồi chớ gì. Tại nó không chịu cưới, mình làm sao ép. Chả biết con nhỏ đó với nó xảy ra chuyện gì mà tự dưng nó lại đòi về đây. Một hai không cưới vợ.

Thái Lộc có vẻ giận dữ khi nghe đến chuyện này:

- Tại nó cà chớn. Trở chứng nên nó vậy thôi. Hơi đâu ba mẹ lo cho mệt cái thân?

Ông Hàn phân bua:

- Con nói vậy chớ ... Làm ba mẹ ai lại không lo cho con cái?

Bà Hàn nói vào:

- Một đứa thì một, hai hong chịu cưới vợ. Còn một đứa thì một, hai đòi cưới vợ cho bằng được ...

Thấy mẹ liếc vội vợ, Lộc dịu giọng:

- Con thấy nó đày đọa ba mẹ nên con nói vậy thôi mà. Chớ có cưới vợ hay không là cho bản thân nó chớ nào phải cho ai khác.

Bà Hàn gật gù:

- Ờ. Biết vậy là tốt à. Lúc con cưới vợ, các em nó có đứa nào nói ra nói vô đâu.

Quỳnh Như thấy mẹ chồng bỏ qua, cô vội lảng sang chuyện khác:

- Vậy mình có đi dự đám cưới không mẹ?

Lộc không kịp bịt miệng vợ lại. Anh nhắm mắt trong im lặng. Quỳnh Như đã lỡ lời buông ra một câu hỏi dư thừa với ba mẹ anh.

- Đi chớ sao không con. -- Giọng bà Hàn ngọt xớt. -- Ba má coi con Linh như con gái mình. Hôn nhân là chuyện cả đời. Chỉ có một lần mà ba má không bỏ lỡ dịp này đâu.

Đưa mắt nhìn con trai lớn, bà nói tiếp:

- Ba má với các em nó sẽ đi rồi đó. Còn con thế nào? Vợ chồng bây không rãnh thì ba má cũng không ép phải đi chung.

Bị bắt bí, Lộc thở dài:

- Tụi con có nói là không đi bao giờ. Ba má muốn sao thì vậy đi. Tụi con có làm gì đâu mà không rãnh.

Tỏ vẻ hài lòng, ông bà Hàn lên lầu. Kiều Ninh nảy giờ đứng xớ rớ cũng nhân dịp Lộc và Như đi vắng, vội bấm số điện cho Thanh Nghi.

- Alô! -- Giọng Phong Linh bên kia đầu dây.

- Hello. Chị Linh hả? Em, con Kiều đây!

- Ồ, Kiều đó hả em? Tìm Nghi hả? Em gọi trễ quá, nó đi chơi rồi.

Giọng Kiều có vẻ thất vọng:

- Ồ, vậy hả chị? Nghi đi chơi với ai vậy? Không ở nhà chờ em gọi điện.

Linh cười hi hi :

- Hai đứa bây cứ như là bóng với hình vậy. Nó đi với thằng Khoa rồi. Ai mà biết đi đâu và tại sao hong chờ điện thoại của em. Chị nghĩ chắc nó đi tìm đồ mặc cho đám cưới chị đó. Tại lâu nay nó như con trai vậy. Có sửa soạn đâu. Lần này bắt nó mặc đầm, nó la chị quá trời!

Kiều cũng cười to:

- Chà! Kỳ này em cũng sẽ được chiêm ngưỡng Nghi nha. Ba mẹ em với cả nhà sẽ qua dự đám cưới chị đó.

- Vậy ha em? -- Linh xúc động. -- Ba mẹ chị với nhà chị cũng sẽ rất mừng vì sự có mặt của ba má Hàn và cả nhà.

- Thôi có gì gặp chị sau ha. Em đi gọi chị Nhật Lệ đây. Khi nào Nghi về nói em có gọi nó ha chị?

- Ừ. Được rồi. Em gọi chị Lệ đi. Chị sẽ nhắn dùm cho.

- Bái bai chị Linh.

- Ờ. Bai em.

Chợt có bàn tay khều vai Kiều. Quay sang nàng mới hay anh Tư mình đứng cạnh bên bao giờ.

Khang tò mò:

- Nghi đi đâu dạ mậy?

Kiều nhún vai:

- Hong biết. À mà chuyện con gái anh hỏi chi dạ?

Khang lừ mắt:

- Tao hỏi thì trả lời cứ hỏi lại là sao? Hong biết tại sao hong hỏi chị Linh?

Kiều quay nguyên người lại nhìn anh trai:

- Ông này kỳ hong. Khi không muốn biết chuyện của Nghi chi dạ? Mà biết rồi làm gì được nhau? Tự nhiên cái tò mò à.

Khang gắt:

- Bộ tao cần mày nói mới biết sao? Mày không nói thì tao đi hỏi cậu Tú.

Nói dứt câu, Khang bỏ đi nhanh. Kiều ngồi lại một mình bấm vội bấm vàng mấy số điện thoại quen thuộc vào máy.

- Hello! Ai đó? -- Giọng người con trai bắt máy.

Kiều nói nhanh vào máy:

- Anh Phong ha? Cho em gặp chị Lệ gấp!

- Ồ, chờ anh chút. Anh đi gọi chỉ cho bé Kiều nha.

- Da.

Một lát sau, Nhật Lệ cầm máy:

- Chuyện gì đó nhỏ?

- Chị Ba nè, chị với anh Ba sửa soạn đi đám cưới chị Linh đi nhe. Có gì ba má gọi cho anh chị biết sau. Còn bây giờ em có chuyện khác mới hơn nữa.

Nhật Lệ ngạc nhiên:

- Ủa! Linh đám cưới hả! Tin mừng tới tấp à nhe. Còn chuyện gì mới hơn chuyện này nữa?

Kiều kê sát vào máy:

- Chị biết hong, anh Tư dạo này kỳ lắm. Hình như ảnh ... ảnh ...

Lệ ngắt:

- Nó sao? Chuyện gì?

- Hình như ảnh để ý Nghi hay sao á. Tự nhiên dạo này tò mò về Nghi lắm. Hỏi em hoài à. Còn không thì gọi cậu Tú hỏi cậu ấy. Chị thấy xem có kỳ lạ hay không?

Lệ xua đi ý nghĩ đó của em gái:

- Không đâu. Nó quen với con Thoa lâu vậy, làm sao quên con Thoa mau đến vậy được. Chắc là lâu quá hong gặp, nó muốn hỏi thăm con Nghi thôi.

Kiều dỗi:

- Okay, okay. Vậy thôi em cúp máy đây. Hết chuyện nói rồi. Gặp anh chị sau nha. Bái bai.

- Okay bai em. Có gì chị gọi ba mẹ sau.

Cúp máy với Lệ xong, Kiều mới lầm bầm:

- Không có gì sao anh Tư cứ mớ tên Nghi trong giấc ngủ vậy cà?



@@@@@



Lại một buổi chiều lang thang một mình như những buổi chiều khác. Khang đếm từng ngày từng ngày. Anh mong sao đám cưới của chị Linh sớm hơn dự định để anh có thể gặp Nghi. Bao nhiêu tháng cách xa là bấy nhiêu thương nhớ. Hình ảnh của Kim Thoa năm nào đã dần dần biến mất mà thế vào đó là một Thanh Nghi thật ngây thơ lẫn dễ thương và cũng rất ư ranh ma ... dễ ghét. Khang mỉm cười với ý nghĩ của mình về Nghi. Không biết bây giờ em làm gì nhỉ? Nâng ly cafe đen lên môi, Khang nhấp một hớp. Giọt cà phê đắng đắng, ngọt ngọt pha lẫn mùi thơm của cà phê làm anh ngây ngất. Chợt Khang tưởng tượng ra Nghi cũng như ly cà phê này vậy, lúc giận lúc hờn lẫn lúc buồn vui. Liệu nàng có nghe những gì anh nói không? Và anh có trễ lắm không khi gặp Nghi? Một nữa anh tin tưởng rằng Nghi vẫn yêu anh và chờ đợi anh. Một nữa khác anh lại không thể không để những lời cậu Tú và những người trong nhà bàn tán. Nghi có bạn trai thật không? Khang vẫn chưa có can đảm để gọi điện hỏi nàng. Vì nói chuyện qua điện thoại anh không quen. Nên mấy tháng nay nỗi lòng của anh không một ai hiểu được. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng anh mát giây và có thể rằng sẽ ... cấm cung anh, không cho anh đi dự đám cưới nữa thì khổ. Phải chờ đến lúc gặp Nghi rồi, anh sẽ bày tỏ lòng mình mặt đối mặt.

Từ xa một chiếc xe thắng lại trước quán cà phê. Cái kiếng được quay xuống và Kiều Ninh trong xe ló đầu ra:

- Ê! Anh Tư! Đi đón chị Ba với anh Ba nè!


Khang buộc lòng bỏ tách cà phê xuống và gọi chủ quán tính tiền. Đoạn anh lên xe và chạy theo nhà anh để đi ra sân bay đón Nhật Lệ và An Phong.

Bên Lề Đời Anh - Chương 11

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP






Chương 11




- Alô! Ai đó? -- Bà Dương nhấc điện thoại hỏi.

- Em đây. Thằng Tú nè. Chị Dương đó hả?

Bà Dương mừng rỡ:

- Ừ! Tú đó hả em? Gia đình vẫn mạnh chứ?

- Dạ, vẫn khỏe hết chị ạ. Anh chị với hai đứa nhỏ khỏe luôn hả chị?

- Ừ, nhà chị vẫn vậy. Còn em và vợ con sao rồi?

Ông Tú khàn giọng:

- Cũng ăn, ngủ, rồi lại đi làm chị ơi.

Ngồi tréo ngoảy, bà Dương hỏi:

- Em không có về Việt Nam lo đám cưới cho con Lệ ha?

- Dạ không. Em với anh Tài không ai về hết. Vì công ăn việc làm nên cũng khó khăn chị ơi.

- Ừ. Anh chị cũng vậy nên có về được đâu. Không biết anh chị Hàn về chưa nữa.

Giọng ông Tú nhanh hơn:

- Chưa! Chưa về chị ơi. Lần này nghe ảnh chỉ nói về làm đám cưới cho Nhật Lệ xong rồi đám hỏi luôn cho thằng Khang đó mà.

Từ trên lầu, Thanh Nghi chạy xuống với chiếc điện thoải nhỏ xíu trên tay:

- Em bận mà, làm sao đi với anh được?

Thấy Nghi có vẻ bực bội, bà Dương bảo:

- Mẹ đang nói chuyện với cậu Tú đây.

Nghi bịt điện thoại cầm tay lại và nói to:

- Chào cậu Tú!

Ông Tú bên kia đầu giây vui mừng nghe rõ qua speakphone:

- Ờ con Nghi. Khỏe hả con?

- Dạ con khỏe. Cậu mợ và mấy em khỏe hết hả cậu?

- Cậu thì lúc nào chả khỏe. Cậu uống bia nè. Mợ mày đi làm rồi. Tụi nhỏ nó đi chơi đâu hết rồi con ơi. Con không đi đâu chơi hôm nay ha?

Nghi ngập ngừng:

- Dạ không cậu ơi.

- Sao vậy con? Cuối tuần mà.

- Dạ, tại con không muốn đi vì mệt cậu ơi. Cậu nói chuyện với mẹ con nghen.

Thật lâu, ông Tú đáp:

- Ờ, để cậu nói chuyện với mẹ con. Mẹ mày đang hỏi má Hàn mày về chưa nè.

Nghi trở lại với người bên kia điện thoại cầm tay của cô.

Bà Dương hỏi ông Tú tiếp:

- Ủa! Vậy con đó là con nhỏ nào? Ba mẹ thằng Khang chịu không?

Ông Tú mơ hồ:

- Ôi con nhỏ nào nó quen bên Việt Nam lúc trước khi qua đây đó mà. Em cũng không biết mặt nữa. Chắc nó chịu thì ba má nó đồng ý thôi. Định kỳ này về Việt Nam là một công hai chuyện đó mà.

Nghi như nghe được ông Tú đang nói về việc Khang sắp sửa cưới vợ. Nàng nói nhanh với người bên kia đầu dây:

- Okay. Anh tới đón em đi. Mình đi một tí rồi về sớm, em làm công chuyện cũng được.

Dứt lời Nghi nhanh chân ra ngoài, không kịp nghe ông Tú nói, sau tiếng tằng hắng:

- Nhưng không biết ổng nổi chứng sao mà về bển gặp con gái người ta rồi không chịu. Em hỏi ổng, ổng ậm ự bảo "con xù nó rồi" à.

Bà Dương giọng buồn buồn:

- Vậy chắc là con gái người ta cũng quen ai hay sao rồi à.

Ông Tú đồng tình:

- Dạ. Thì em cũng nghĩ như vậy đó chị.

- Nhưng mà có thì cũng không trách con người ta được. Dù sao mình sang đây, bên Việt Nam cực khổ vậy, con gái người ta lớn có lấy chồng cũng đúng thôi. Đâu thể nào chờ mình suốt đời được.

- Dạ. Như vậy cũng tốt. Anh chị Hàn cũng oải sau cái đám cưới của con Lệ rồi. Thằng Khang mai mốt tính sau. Bên này cưới vợ thì khỏi phải mắc công rướt qua. Như vậy cũng tiện.

Bà Dương tán thành. Ông Tú rành rọt:

- Còn con Linh sao rồi chị? Chừng nào đám cưới đây?

Cười to, bà Dương bổng thở dài:

- Cũng đang chờ tụi nó có chịu tiến tới hay không đây. Quen nhau cũng lâu rồi mà tụi nó nói để dành đủ tiền mới làm đám cưới đó chứ.

Ông Tú thốt:

- Ôi! Tưởng gì chớ chuyện đó thì dễ thôi . Cần gì làm linh đình. Còn nếu không có, bảo em cho hai cháu nó mượn tiền nè. Mai mốt vợ chồng nó đi làm rồi trả lại. Hì! Hì!

Bà Dương cũng đùa theo:

- Ờ. Cậu mày nói vậy coi chừng tụi nó gởi thiệp lẹ lắm đó nha.

Ông Tú đổi tông:

- Con Nghi đâu rồi chị?

Ngó quanh nhà không thấy cô, bà Dương đoán:

- Chắc là đi chơi với bạn trai rồi.

Sửng sốt, ông Tú la:

- Ủa! Con nhỏ có bạn trai rồi sao chị? Tụi nó quen lâu chưa vậy?

Bà Dương trầm ngâm:

- Ôi chao! Bọn nó chơi với nhau lâu rồi. Con Nghi không nghĩ gì cặp bồ đâu. Bây giờ cũng lớn rồi. Nó sắp ra trường rồi thì cũng nên cho nó có bạn trai để tâm sự giải khuây. Từ dạo đi đám cưới anh Lộc nó về, nó có vẻ trưởng thành nhiều nên anh chị không cản nó quen con nhà đàng hoàng.

Ông Tú đáp:

- Chà! Chà! Con nhỏ có bạn trai rồi thế mà em cứ nghĩ nó chưa có bạn trai chứ. Nhưng cũng cả năm hơn rồi còn gì. Không ngờ nó biết lo nghĩ cho tương lai rồi.

Và cứ thế hai chị em ngồi nói điện thoại về chuyện trong nhà ngoài phố. Mãi đến lúc Nghi đi chơi về, bà Dương mới cúp máy.

Thấy mẹ "bai" cậu Tú, Nghi định hỏi bà về Khang. Ban nãy nghe cậu Tú nói Khang sắp cưới vợ mà nàng không thể nghe tiếp, không có can đảm ở nhà nghe tin ấy. Quyết định vội vả đi chơi với Anh Khoa, Nghi tưởng là sẽ được thoải mái một chút nhưng không ngờ trong lòng như tơ vò. Cô muốn biết tin tức về Khang. Cô đang dối lòng mình nhưng càng đi lâu, Nghi càng muốn về nhà. Cô đã nằng nặc đòi Anh Khoa chở cô về. Lần đầu nói dối với Khoa, Nghi không được tự nhiên cho lắm. Anh không nghĩ cô về làm công chuyện mà trông cô như có gì không ổn vậy. Nhưng không thể hỏi thêm, anh chỉ đành chìu ý Nghi .

- Sao dạo này hay nghe chuyện cưới hỏi quá không biết.

Chỉ mới vừa nghe mẹ cô nói thế, Nghi đã cảm thấy lòng mình sao trống trải lạ. Anh đã làm đúng như lời anh đã nói. Rốt cuộc anh cũng hạnh phúc "tắm ao nhà". Chỉ có một mình cô là sô lô trong bài Tình Đơn Phương mà thôi. Chạy về phòng, Nghi nhảy vụt lên giường và khóc nức nở.

Tại sao từ khi biết yêu anh, em buồn nhiều hơn vui?

Sunday, May 3, 2009

Bên Lề Đời Anh - Chương 10

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP






Chương 10






Việt Nam vào hè trời nóng bức. Huy Khang vừa nghĩ vừa lấy tay lau mồ hôi lấm tấm rơi trên trán. Đám cưới Nhật Lệ đã xong một tuần trước. Anh thật phục An Phong, anh rể anh. Khang không hiểu sao An Phong có thể chịu nổi sự im lặng triền miên của chị Ba mình. Tình yêu! Ôi tình yêu! Làm cho con người ta mù quáng đúng là tình yêu. Anh lắc đầu mỉm cười với ý nghĩ ấy. Dù sao chị của anh cũng hạnh phúc, còn anh thì sao? Về đây được ba tuần mà anh vẫn không thấy bóng dáng Kim Thoa. Ngay cả đám cưới Nhật Lệ, anh cũng không hề thấy cô xuất hiện. Cả nhà anh không ngớt thắc mắc và hỏi anh về cô. Hầu như họ cũng không mấy gì thích Thoa. Nhưng Khang cũng như ai, anh cũng không biết lý do vì sao nàng biệt tích.

Mà lạ thật! Anh không cảm thấy lo lắng hay cần thiết gặp mặt cô. Cả ba tuần nay anh cảm thấy nhớ Thanh Nghi hơn lúc nào hết. Chàng cứ đinh ninh rằng cô sẽ về Việt Nam chung với gia đình mình bởi vì Kiều Ninh cũng về. Anh đã mở miệng năn nỉ cô nhưng không ngờ sau đó anh mới hay rằng Nghi không về. Lúc đó, Khang thất vọng vô cùng. Anh không nôn nao để gặp Kim Thoa mà chỉ mong sao sớm về Mỹ để được ... gần Nghi hơn. Nơi đây, dù sao anh cũng có cảm giác như đang cách xa cô đến cả nữa trái đất.

Giờ này em đang làm gì nhỉ, Thanh Nghi?

- Xin lỗi ... cậu là ...? -- Người đàn ông sửa sửa cặp kính. -- Ủa! Thằng Khang!

Khang cúi đầu chào, gương mặt nở một nụ cười:

- Chào bác!

- Vào nhà đi con. Kiếm con Thoa ha? Nó đi đâu chưa về. -- Ba Thoa thân thiện mời.

Ngượng ngập, Khang đáp:

- Dạ, vậy con xin phép bác ...

Ba Thoa ngạc nhiên:

- Mới tới lại đi sao? Con không chờ con Thoa à? Về chơi mấy tuần mà giờ này mới thấy con tới chơi đó nha. Bộ có con Thoa rồi quên ông bà già này sao?

Khang ngập ngừng hỏi:

- Thoa mấy năm nay ra sao rồi bác? Cô ấy vẫn khỏe chứ bác?

Sửng sốt, ba Thoa buột miệng:

- Ủa! Tụi bây không phải đã gặp nhau rồi hay sao?

Khang cũng khó hiểu không kém:

- Dạ, nhà con có mời cả nhà bác hôm đám cưới chị Ba con, mà không thấy ai đi cả. Con đến nhà tìm mấy lần nhưng bác gái bảo Thoa đi vắng.

Ba Thoa nhíu mày. Hai người bước vào trong nhà, ông hỏi ngay má Thoa:

- Con Thoa đi đâu vậy bà? Thằng Khang đến chơi mấy lần mà không gặp vậy? Thằng bạn trai từ nước ngoài về mà nó không đi thăm ba má chồng tương lai, lại đi đâu mất dạng.

Má Thoa ấp úng:

- Con gái lớn rồi. Nó đi đâu làm sao tui biết được. Thằng Khang ngồi chơi chút đi con. Chắc nó sắp về rồi.

- Dạ. -- Khang nhỏ nhẹ nhưng trong lòng không khỏi bực mình. Lần nào đến cũng thế này. May là hôm nay là lần cuối anh đến đây. Nhất định là như vậy. Anh muốn dứt khoát với Thoa vì anh có cảm giác như cô không còn hết lòng hết dạ yêu anh như ngày nào nữa.

- Sao? Chừng nào định qua hỏi con gái bác đây? -- Ba Thoa pha trò. -- Chờ hoài nó già xấu xí lúc đấy lại chê nó thì tội nghiệp con gái bác lắm đấy.

Khang lựa lời để nói:

- Dạ chuyện này là do ba mẹ quyết định chớ con cũng cầu có duyên có nợ để trở về bển với một người vợ mà không phải quay về một mình.

Ba Thoa cười ha hả, ông thích thú vì sắp được một chàng rể như Khang. Má Thoa nhìn hai người đàn ông trò chuyện mà lòng không khỏi lo âu. Bà cầu cho Thoa đừng về trong lúc này. Bằng không, con gái bà sẽ khó sống với hai người đàn ông này khi chuyện cô bại lộ.

Đưa tay lên nhìn đồng hồ, Khang lịch sự:

- Thưa hai bác, trời cũng tối rồi. Con xin phép về để còn đi công chuyện với má con.

Ba Thoa tỏ ra nuối tiếc:

- Vậy à? Vậy hôm khác tới chơi nhé! Bác sẽ bảo với con Thoa dùm cho.

Không biết làm sao hơn, Khang đành hứa suông:

- Dạ được.

Anh bước ra cửa mà lòng thầm nghĩ lần sau chắc gì Thoa đã có nhà đón tiếp anh? Mà cô đi đâu giờ này chưa về vậy kìa? Vừa lúc đó, một chiếc xe du lịch rà tới và thắng lại trước cửa nhà Thoa.

Khang bất ngờ khi nhìn thấy người trên xe bước xuống không ai khác hơn là Kim Thoa. Bên cạnh cô là một chàng trai cao lớn và ăn mặc cũng không thuộc loại tầm thường. Anh đoán anh chàng đó chắc cũng là con nhà giàu nếu không là Việt Kiều. Khang nhìn sang bên cạnh mình, ba Thoa đang trố mắt nhìn một cách giận dữ. Sau khi để cho chàng trai kia hôn mình một cái, Thoa vẩy tay chào và quay vào nhà. Cô không cần bước xa đã thấy ba mình và Khang. Khang, người mà cô một thời yêu tha thiết và cũng là người mà cô đang trốn tránh. Không lẽ họ đã nhìn thấy hết? Thoa giật mình khi chạm phải tia mắt tóe lửa của ba mình và nụ cười lạnh lùng của Khang.

- Chào Thoa! -- Khang lên tiếng trước. -- Bác cho tụi cháu trò chuyện đôi lát bác nha?

Ba Thoa dằn cơn nóng và gật đầu bằng lòng. Ông nghĩ một lát nữa tính sau. Còn bây giờ thì để cho Khang và Thoa làm hòa với nhau. Khi ông đi rồi, Thoa mới mở lời một cách khó khăn.

- Khang à! Anh thông cảm và hiểu cho em chứ?

Không cần quanh co khi chỉ còn hai đứa, Khang thẳng thắng:

- Tôi rất hiểu và tôi đến đây không có gì ngoài mục đích này. Đáng lẽ ra tôi khó mở miệng nhưng bây giờ tôi đã không còn nguyên nhân hay lý do gì để tiến đến hôn nhân với cô. Mình chia tay hôm nay. Em sẽ không cần phải đi chơi một cách lén lút như vậy nữa.

Thoa giẫy nẫy:

- Không! Anh hoàn toàn không hiểu cho em. Anh sang đó bao nhiêu năm rồi, anh biết không? Không lẽ anh bắt em phải suốt thời gian đó tôn thờ chỉ một bóng hình anh thôi sao? Em là con gái đó. Em rất cô đơn và yếu đuối trước mọi việc khi phải đối diện nó với một thân một mình. Vả lại ai biết được anh bên ấy không có quen với cô nào và chỉ chung thủy với em thôi?

Khang long mắt lên khi nghe cô kết tội anh với sự việc cô đã làm. Lời nói của Thoa làm Khang chợt nghĩ đến Nghi. Phải! Anh không dối lòng là anh đã đôi lần sắp nghiêng theo con tim. Nhưng anh đã xử xự bằng lý trí và anh chưa một lần phản bội Thoa trong thời gian anh và cô quen nhau. Không phải lần này anh cũng đã về đây để đi hỏi cưới cô sao? Nhưng bây giờ khi biết cô không còn yêu anh nữa thì bao nhiêu tình nghĩa cũng tiêu tan.

- Em nói sao cũng được. Bây giờ chúng ta đã không còn là gì của nhau nữa cả. Em hạnh phúc, tôi cũng có tình yêu của tôi. Chào em!

Ôm chặt cánh tay Khang, Thoa nài van:

- Thật ra em chỉ vì gia đình thôi. Lúc đó làm sao em dám chắc những lời thề non hẹn biển của anh là thật lòng? Em sợ anh không quay về ... Em vì cần một điểm tựa cho nên ...

Khang cắt ngang bằng một giọng hết sức lạnh lùng mà từ đó đến giờ cô chưa bao giờ nghe anh nói với cô:

- Cho nên cô mới tìm người khác để thay thế tôi, có phải không? Và cô nghĩ rằng khi tôi về thì sẽ trở lại với tôi nhưng rốt cuộc lại có kết quả như thế này. Có lẽ cô nói đúng. Tôi cũng chưa khẳng định được rằng tôi có yêu cô thật như chúng ta đã thề thốt không. Nhưng cám ơn cô. Nhờ cô, tôi mới hiểu được trái tim mình đang ở hướng nào.

Dứt lời, anh gỡ tay Thoa ra và bước nhanh. Không ngờ Thoa tru tréo:

- Hà! Anh cũng có con nào bên đó à? Nhưng đừng có mà mừng vội. Con gái nào cũng vậy mà thôi. Anh về đây là để hỏi tôi làm vợ. Con nhỏ đó có ngồi chờ đợi anh về một cách ngoan ngoản hay không? Hừ!

Bốp!

Choáng váng vì cái tát bất ngờ của ba cô, Thoa không kịp tránh né.

- Mày ăn nói vậy đó hả? Mày đã nói gì với thằng Khang?

Kênh mặt lên, Thoa tuyên bố:

- Bắt đầu từ bây giờ, con sẽ qua lại công khai với anh Tom. Ba không thể ngăn cản con được nữa. Vì nhờ anh ấy gia đình ta mới sung túc như vầy. Sau này ảnh bảo lảnh con sang Mỹ, con sẽ lo đầy đủ cho ba má.

Ba cô gằn:

- Còn thằng Khang thì sao?

Tỏ vẻ dửng dưng với cái tên đó, Thoa đáp:

- Đường ai nấy đi.

Ba Thoa chưng hửng nhìn theo cô lẹ chân vào nhà. Ôi! Ông đã tập vợt vai trò xui gia với Việt Kiều. Thế mà đứa con gái làm hỏng mất . Nhưng mà không sao. Dù gì thằng rể tương lai mới này cũng là Việt Kiều. Vì thế ông không cần lo lắng hay suy nghĩ nhiều nữa. Con gái ông củng oai lắm chớ. Đâu phải cặp kè với những người tầm thường .

Bên Lề Đời Anh - Chương 9

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP





Chương 9





Thắm thoát một năm học lại trôi qua. Tháng trước gia đình Thanh Nghi nhận được tin vui Nhật Lệ lấy chồng. Đám cưới sẽ được tổ chức bên Việt Nam như Lệ đã dự định với sự có mặt đông đủ của họ hàng. Cũng như lần trước đám cưới Thái Lộc, ông bà Dương không đi dự được. Phong Linh cũng bận đi làm. Chỉ riêng Thanh Nghi là nghĩ hè, thế nhưng cô cương quyết từ chối không đi theo gia đình ông bà Hàn về Việt Nam dự đám cưới Nhật Lệ. Người đầu tiên đề nghị với cô để về Việt Nam chính là Huy Khang. Hôm đó cô đang nói điện thoại với Kiều Ninh thì anh giành lấy máy và trò chuyện với cô. Anh gần như năn nỉ cô đi về chung với gia đình anh. Lúc đó, Nghi thật xôn xao và cô gần xiêu lòng với đề nghị đó. Nhưng sau khi nghe người lớn bàn tán là nhân dịp này ông bà Hàn sẽ làm đám hỏi cho Khang luôn với bạn gái anh bên Việt Nam. Ngay lập tức, Nghi dập tắt ngay tia hy vọng vừa lóe lên ban nãy. Dù sao cô cũng may mắn. Từ lúc về nhà sau đám cưới Thái Lộc, ít ra cô cũng được trò chuyện với Khang qua điện thoại đâu hai, ba lần. Vì nhà anh thường bảo: "Thằng Khang ghét nói điện thoại lắm. Ai gọi là nó không bao giờ bắt điện thoải cả".

Gần một năm nay, Nghi vùi đầu vào sách vở. Chống đối tới cùng với những ý nghĩ vu vơ mà cô biết rõ sẽ không bao giờ trở thành sự thật. Mọi thứ về chuyến đi ấy đều nhắc lại câu chuyện giữa Khang và nàng. Thanh Nghi đã vài lần lẫn tránh luôn cả Kiều Ninh nhưng không được vì cô ấy là bạn thân của Nghi. Thêm vào, hầu như mỗi lúc nhìn Phong Linh, ba mẹ cô đều thở dài và kể lể chuyện xa xưa.

Hôm nay cũng không ngoại lệ. Vừa cúp điện thoại với ông bà Hàn, ông Dương đã tuyên bố:

- Tôi không có con trai. Thằng Thái Lộc coi như là con trai lớn của tôi rồi. Nó có gia đình tôi rất mừng cho nó. Bây giờ tới phiên con Nhật Lệ. Tiếc là không về Việt Nam được há bà?

Bà Dương chắt lưỡi:

- Chậc! Mém chút thằng Lộc làm rể nhà mình rồi.

- Mẹ! Chị Hai dẫn anh Tuấn về chơi kìa!

Từ ngoài cửa, Phong Linh đã nghe em gái la lên, cô ngạc nhiên hỏi:

- Mẹ nói gì mà mày la dữ vậy?

Nghi tròn mắt ngước lên trời. Bà Dương cứ tiếp tục như không có Tuấn ở đó:

- Mẹ đang kể chuyện con và thằng Lộc ngày xưa.

Kéo tay Tuấn ngồi xuống ghế sofa, Linh ngại ngùng:

- Mẹ lại lôi chuyện cũ ra làm gì?

Tuấn lễ phép chào ông bà Dương rồi ngồi xuống cạnh hai chị em Linh. Anh có vẻ chăm chú vào câu chuyện bà sắp kể.

Bà Dương nhìn Tuấn và bảo:

- Đấy, tao đang nói vụ con Linh ở nhà. Ngày xưa là nó có hứa hôn với thằng Thái Lộc con nhà bác Hàn. Ổng bả cưng con Linh lắm. Chổ thân quen giữa hai gia đình với nhau, cứ ngỡ là xong xuôi rồi chứ. Nhưng vì thằng Lộc sang Mỹ lúc hai đứa nó còn bé xíu. Thế là lớn lên mỗi đứa một nơi. Mặt mũi cũng không nhớ nói chi là việc cảm tình. Hai bác và ông bà Hàn cũng không ép bọn trẻ. Thời bây giờ mà con, chớ có phải ngày xưa đâu mà ép duyên ép nợ. Chúng nó có người ưng ý khác thì người lớn đành chịu thôi.

Ngưng một lát rồi bà cười. Đôi mắt xa xăm như đang nhớ lại chuyện hôm nào.

- Bây giờ thằng Lộc cưới con Như, còn con Linh thì thương con. Ngày xưa bên Việt Nam, ổng bả vẩn gọi nó là con dâu ấy chứ. Nó mà về nhà ấy thì sướng lắm. Ông bà Hàn cưng dâu, rể và rất thương con thương cháu. Với lại con Linh nó có tánh giống má Hàn nó, thích nấu nướng. Bà ấy giỏi nội trợ lắm.

Thanh Nghi vừa xem tivi, vừa lắng tai nghe. Cô cho ý kiến:

- Mỗi người mỗi khác chớ mẹ. Chị Hai biết nội trợ thì chị Như giỏi làm ăn. Còn nữa, chị Như người ta hiền lành, dịu dàng, nói năng lại nhỏ nhẹ. Ai như chị Hai con, dữ như chằn. Nếu anh Lộc với chị Linh, chưa chắc gì họ hạp nhau mà.

Đánh vào vai Nghi, Linh trợn mắt lớn tiếng:

- Ê! Con nhỏ này! Dám nói tao chằn hả? Tao chằn hồi nào?

Nghi lè lưỡi chọc quê sau khi la khẽ "ui da":

- Thấy chưa! Thấy chưa! Đã lộ ra nguyên hình rồi kìa!

Tuấn và bà Dương nhìn hai chị em Nghi mà bật cười. Ông Dương trên lầu đi xuống trong bộ quần áo chỉnh tề. Ông cũng góp phần trong việc cưới gả:

- Tôi với bà mà làm xui với anh chị Hàn thì xứng lắm nhỉ? Môn đăng hộ đối, không có gì gọi là không xứng hay là không hạp như mấy nhà khác.

Nghi lắc đầu nhìn ba mẹ mình. Ông Dương nhìn Tuấn rồi nói tiếp:

- Nhưng mà con Linh cũng có phước mới quen được mày. Để cho nó ăn hiếp riết là không trị được đó nhe con.

Bẹo má Linh, Tuấn lập lại:

- Nghe chưa? Ba muốn nói em không được ăn hiếp anh nữa đó. Còn ăn hiếp anh là anh dùng chiêu khác à. Hì! Hì!

Linh nguýt anh:

- Xí! Hỏng dám đâu! Không cho ăn hiếp là ... xù ...

Ông Dương và Tuấn cười giòn. Bà Dương cũng hòa theo:

- Con gái tao mà. Nó không ăn hiếp người ta thì thôi, đừng ai mong mà ăn hiếp được nó.

Ông Dương khoát vai Tuấn, giọng thân mật:

- Đi con. Tao với mày ở lại tí là khỏi được đi đâu luôn đó. Hà hà!

Tuấn đứng dậy chào bà Dương và hôn Linh một cái trước khi đi công việc với ông Dương. Nhìn ba me vợ tương lai vui vẻ, Tuấn cũng vui lây. Anh không có người thân trên đất Mỹ nên gia đình Linh cũng như là gia đình của anh vậy. Ông bà Dương rất cởi mở và dễ dãi. Đối với anh, họ rất thương anh. Vì vậy anh cảm thấy mình rất là hạnh phúc và may mắn khi được gặp Linh và gia đình này. Bước ra xe cùng với ba vợ tương lai, Tuấn thở phào nhẹ nhỏm. Trong bụng anh thầm cám ơn cho Thái Lộc nào đó đã có vợ và những người lớn đã không gán ép chuyện trăm năm. Bây giờ Linh đã là của mình. Anh sẽ cố gắng yêu thương, lo lắng cho cô để xứng đáng với tình yêu Linh trao cho anh.

Bên Lề Đời Anh - Chương 8

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP






Chương 8





- Để Nghi rinh phụ cho.

- Không sao đâu. -- Kiều cười. -- Cái tướng cô yếu ớt như vậy khiêng nổi hong đó?

Nghi phùng má:

- Sao không? Đừng khi dễ tui à. Hì hì!

Kiều nhún vai:

- Okay. Vậy Nghi sang phòng anh Tư lấy đồ dơ của ảnh rồi rinh xuống Kiều đi. Tui hỏng muốn vô phòng đầy mùi thuốc lá của ổng.

Nghi hơi khựng lại vì nàng định là giặt phụ đồ của ông bà Hàn với Nhật Lệ mà thôi. Không ngờ là của cả gia đình và Kiều quỉ quái lại nhờ mình đi lấy đồ của Khang.

- Ờ ... cũng được. Tui hong biết cái nào dơ nên lấy đại à.

Kiều than thở:

- Hơiiiiii ... Đồ nào ổng bỏ dưới đất là dơ hết đó Nghi.

- Okay.

Rồi khi còn một mình ngồi soạn đồ của Khang, nàng lại suy nghĩ lung tung cả lên. Mấy ngày nay anh có vẻ gì đó khác thường. Không còn trêu ghẹo cô nữa mà lại rất im lặng, rất xa lạ nhưng cũng có lúc rất ân cần. Chẳng hạn như lúc ăn cơm, anh thường chăm chút cho Nghi từng li từng tí. Anh lo lắng đến mình, điều đó Nghi thấy rõ không thể nào sai được. Nhưng chẳng biết vì sao anh lại dửng dưng, lạnh lùng khi nàng đáp lại sự quan tâm của anh. Nghi thật buồn, nhưng biết phải làm sao? Nàng cũng sắp về rồi và không biết bao giờ sẽ gặp lại anh nữa. Họa may cũng phải vài năm. Lúc đó ... chắc anh cũng lập gia đình rồi còn gì.

Thở dài ngao ngán, Nghi gom tất cả áo quần của Khang dưới đất bỏ vào giỏ và đem đi giặt. Cả nhà đều đi làm chỉ còn Kiều và Nghi ở nhà thôi. Thời gian sao chậm quá. Cô muốn được gặp mặt anh, để rồi khi Khang đi làm về cũng là lúc cả nhà đi ngủ. Và thời gian thật nhanh để nàng không cam lòng khi biết mình sắp phải rời khỏi ngôi nhà này, rời khỏi sự hiện diện của Khang ...

Hôm qua, khi Thái Lộc, Quỳnh Như, Kiều và cô đi chơi, Khang phải ở nhà đi làm. Lúc cô về, anh đã hỏi han đủ thứ nào là đi chơi có vui không, có mua sắm được gì không? Rồi khi cô bảo là đi vui thì anh như có vẻ không vui cho lắm và lầm bầm rằng đi chơi vui quá mà không rủ anh. (Mặc dù biết rằng anh đi không được vì bận đi làm) Cũng như hôm đi coi phim. Trước đó, Khang đã ba lần, bốn lượt rủ nàng đi. Không biết sao trời xui đất khiến Kiều nghe được và cũng đòi đi theo. Thế là Thái Lộc và Quỳnh Như cũng đi vì họ bảo họ cũng thích phim đó. Khang đành lòng phải đi chung với cả đám nhưng suốt đêm anh để bản mặt hầm hầm làm Nghi cũng không dám chọc vui hay hó hé lời nào. Chỉ đến lúc về tới nhà, cô chỉ nghe anh nhỏ nhẹ một câu xin lỗi với nàng. Mà xin lỗi gì cơ chứ? Nghi thật không hiểu được. Anh ta có ý gì đây?

Nở một nụ cười trên môi, Nghi nghĩ tiếp đến ngày hôm trước. Cô đang ngồi ngoài hiên đọc báo. Bất chợt, anh xuất hiện với điếu thuốc lá trên tay. Chẳng chút ngại ngùng, anh ngồi xuống ghế cạnh cô và ngồi nghe cô đọc những bài thơ trong báo. Cứ thế, hai đứa không nói với nhau một lời nào. Nhưng thà là nói chuyện chọc vui mà không sao. Nghi sợ sự im lặng vô cùng. Cô trở nên luýnh quýnh và ngại ngùng. Lặng lẽ, cô đã bước vào trong và làm công việc nhà. Có dè đâu Khang cũng theo vào và ngồi tại bàn ăn đọc báo trong khi Nghi đang đứng rửa chén. Trong bụng nàng cũng buồn cười vì cách đọc thật ... truyền cảm của Khang qua những bài văn tiếng Việt được dịch ra Anh văn.

- Trời ơi! Nghi nghe anh Tư đọc Nghi hiểu hả? -- Kiều thản thốt la lên. -- Mỗi lần ảnh đọc là Kiều chạy à, tại Kiều hỏng có hiểu ảnh đọc tiếng Anh là cái gì hết á.

Nghi tủm tỉm cười trong khi Khang lấy tờ báo che mặt lại. Nghi sợ anh buồn hay tự ái nên đã khuyến khích:

- Nghi nghe hiểu mà, có gì đâu không hiểu? Anh Khang cứ đọc đi, em nghe mà.

Khang đọc tiếp nhưng lần này không được mấy tự nhiên như ban nãy. Đọc xong cả hai đứa cùng nhau cười khúc khích. Lúc đó, Nghi có cảm giác như anh cởi mở hơn nhiều và nàng đã thấy con người thật của Khang.



@@@@@



Xếp đồ vào túi xách và những đồ ông bà Hàn đưa nàng đem về cho ba mẹ, Nghi như muốn khóc. Chút xíu nữa cô sẽ về thật rồi.

Ngồi coi tivi với Kiều để đợi Thái Lộc về đưa cô ra sân bay, Nghi chẳng chú tâm đến phim ảnh đang chiếu trên màn hình. Nàng chỉ lo nhìn đồng hồ vì đã sắp tới giờ Khang đi làm. Thế là anh cũng không đưa cô đi cũng như đã không đi đón cô về lúc mới tới.

- Hai đứa bây làm gì đó? -- Khang hất hất mái tóc mới chải. -- Coi phim hả ?

Kiều bí xị:

- À há. Ngồi tí Nghi đi về rồi.

Khang nhìn Nghi với ánh mắt thật khó hiểu.

- Có gì ăn không dạ?

Kiều chỉ xuống bếp:

- Ở dưới á .

Khang đứng khoanh tay:

- Mày xuống lấy cho tao hong được hả?

Kiều định trả treo nhưng Nghi đã đỡ lời:

- Anh Khang ăn cơm hả? Còn cá chiên ở dưới với canh cải á.

Rồi cô bỏ đi xuống lấy cho Khang. Nàng biết đây là cơ hội cuối cùng có thể làm việc này cho anh. Khang đi đâu rồi trở xuống bếp dúi vào tay Nghi bịch kẹo sô-cô-la mà nàng thích nhất. Thì ra anh vẫn còn nhớ mình thích ăn món này.

- Đem theo đi buồn thì ăn cho vui.

Nghi không nhìn anh, chỉ cầm bịch kẹo khe khẽ cám ơn rồi chạy lên phòng khách với Kiều. Cô không quên nhắc anh:

- Lẹ đi, tới giờ đi làm rồi mà anh chưa sửa soạn gì hết kìa.

Khang hư hư thật thật:

- "Chiện" nhỏ ... Trễ thì làm trễ, nó đuổi thì mình nghĩ việc thôi.

Nghi giậm chân định cãi lại thì dừng ngay khi thấy trên gương mặt anh lộ một nụ cười tinh nghịch.

- Anh Tư có muốn nhắn nhủ gì với út Nghi hong thì nói đi. Đây là cơ hội cuối cùng đó nhe. Hi hi! Tí Nghi đi rồi. Em buồn quá nè.

Khang trong bộ đồ đi làm và túi cơm trên tay. Đội cái nón lên đầu anh gượng gạo nạt Kiều:

- Thì có nói gì đâu.

Nghi hơi thất vọng nhưng nàng lên tiếng trước:

- Anh Khang đi làm vui vẻ nha!

Kiều bỏ đi trước và khi Nghi cũng quay người bước theo thì Khang tằng hắn:

- Về bển cho anh gởi lời thăm ba mẹ với chị Linh nha ...

Nghi ngẩn đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Tiếc thay, Khang không hề nhìn nàng. Hay là anh không dám ...?

- Dạ. Cám ơn anh. Cám ơn anh ... bịch kẹo luôn.

Khang nhướng nhướng cặp chân mày kèm theo nụ cười và đóng cửa lại.
Ôi! Chuyến bay kỳ này chắc hẳn sẽ mang nhiều nước mắt. Nghi thở dài vì đây không phải là giấc mơ, mà là sự thật. Mà sự thật đối với nàng lúc nào cũng phũ phàng. Nếu biết trước thế này, Nghi đã ở nhà để khỏi phải khui lại những kỷ niệm xưa. Và còn bây giờ ... nàng có thêm bao nhiêu kỷ niệm mới nữa ... Làm sao quên?

Bên Lề Đời Anh - Chương 7

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP





Chương 7


Sáu giờ sáng, cả nhà lục đục dậy đưa ông bà Tài và ông Tú ra sân bay. Vợ chồng Thái Lộc, Quỳnh Như cũng đã về để tiễn ba người họ.

Mọi người sửa soạn xong xui mà Khang vẫn còn nằm dưới thảm ngủ như chết. Thanh Nghi lại gần gọi anh:

- Anh Khang! Anh Khang! Thức dậy đưa mấy cậu và mợ đi hong kìa?

Anh vẫn im thinh thít. Nghi lấy chân đá nhẹ vào chiếc mền như để đánh thức anh và hăm he:

- Không dậy tí nữa đi bỏ anh một mình ở nhà ráng chịu đó.

Khang trả lời nàng bằng "ừ hử" mấy tiếng rồi nằm trơ trơ ra đấy. Nghi buột lòng ... bẩm báo với mọi người là anh ngủ, thức không nổi.

- Vậy thôi để cho nó ngủ đi. -- Bà Hàn xua tay nói.

- Dạ. -- Nghi mang giày vào và cảm thấy lành lạnh bởi luồng gió khi hé cánh cửa.

Nàng xuýt xoa:

- Whoa! Sao giờ này hơi lạnh dạ?

Kiều Ninh bước xuống trong chiếc áo khoát mỏng:

- Ừ. Mới sáng sớm mà Nghi. Lên lấy áo lạnh mặc vào đi. Không thôi chút ra sân bay còn lạnh hơn đó.

Nghi ngập ngừng:

- Nhưng mà Nghi nghĩ mùa hè nên sang đây đâu đem theo áo lạnh.

Bà Hàn nghe thế bèn nhanh nhẩu nói:

- Con chờ má lấy áo cho mà mặc kẻo lạnh rồi mang bệnh đó.

Không lâu, bà Hàn xuất hiện với chiếc áo gió to lớn trong tay. Đưa cho Nghi, bà nói:

- Tìm hoài không ra mấy cái áo của tụi con Lệ, con Kiều. Con mặc tạm áo của anh Khang con vậy nha.

Ngại ngùng, Nghi mặc vào trước vẻ chờ đợi của bà Hàn. Kiều bật cười và la lên:

- Trời ơi! Áo anh Tư to quá! Nghi mặc vào ngộ ghê!

Bà Hàn lừ mắt nhìn Kiều:

- Lại chọc nó. Con Nghi mặc áo này đâu có rộng lắm đâu. Như vầy được rồi. Thời bây giờ tụi bây ăn mặc rộng thùng thình mà lo gì.

Nghi cười cười:

- Dạ. Con mặc miễn sao ấm là được rồi má ơi.

Đợi bà Hàn và cả nhà ra xe rồi Kiều Ninh và Thanh Nghi chậm rãi theo sau. Kiều lúc ấy mới nói nhỏ:

- Nè! Áo anh Tư lâu lắm không giặt đó nhe. Áo này ảnh bận đi làm đó. Mặc vào coi chừng bám mùi.

- Hả? -- Nghi chưa hiểu.

Kiều giải thích:

- Trời ơi! Thì anh Tư hay hút thuốc lá đó mà. Mình ghét ba và hai anh hút thuốc lắm vì mình chịu không nổi cái mùi thuốc lá. Bởi vậy, phòng anh Tư, mình đâu có thèm dọn dẹp. Mai mốt ảnh có vợ thì vợ ảnh dọn. Còn bây giờ ba mẹ cưng con trai út thì phải tự dọn cho ảnh thôi.

Ngồi co ro trong chiếc áo khoác của Khang, Nghi nghĩ lại và thầm cười trong bụng vì nàng cũng như Kiều, cũng chúa ghét mùi thuốc lá. Cả khói thuốc cũng vậy, nàng không tài nào thở được khi bị khói thuốc phà ngay mặt.

Đến sân bay, cả nhà xếp hàng vào cổng. Nghi và Kiều bắt đầu ngủ gục.

- Mấy đứa lấy đồ trong túi ra đi. Họ xét mới qua được.

Hai cô nàng giật mình với lời bảo của ông Tú. Nghi sọt tay vào túi áo khoác của Khang thì mới hay trong đó có bao thuốc lá. Trong bao hãy còn mấy điếu thuốc mà đã gãy nheo vì sự vô tình của Nghi. Cô ngại ngùng để bao thuốc lá xuống cái máy chạy qua và cứ ngỡ bao nhiêu cặp mắt xung quanh đều dồn về phía mình. Có lẽ họ đang nghĩ: "À, con nhỏ này coi vậy mà cũng hút thuốc. Nó ghiền đến mức đem theo đến sân bay".

Cho gói thuốc la vào lại ngăn túi áo, Nghi lầm bầm:

- Trời ạ! Trong túi áo lạnh cũng có thuốc lá nữa.

Kiều vỗ vai Nghi:

- Anh Tư mà! Trong nón cũng có nói chi là túi áo. Ảnh bỏ như vậy để đi đâu cũng có mà hút á. Đã nói với Nghi rồi mà. Ảnh toàn là mùi thuốc lá.


@@@@@


Đó là lúc đi, còn lúc về nhà thì Nghi và Kiều hoàn toàn không hay biết gì hết. Chẳng hiểu vì sao trong người mệt mỏi, hai cô nàng ngủ tít mù mù. Vừa vào nhà là Nhật Lệ xách xe đi qua nhà bạn. Thái Lộc và Quỳnh Như cũng về phòng mình. Kiều Ninh phóng tọt lên phòng ngủ vì Nhật Lệ đã đi chơi. Ông bà Hàn cũng đi nghĩ sau một ngày vất vả. Thanh Nghi cũng định dọt về "tổ ấm" của mình thì ông Hàn nhỏ nhẹ:

- Con Nghi lên phòng anh Khang con ngủ đi.

Nghi đứng sựng lại. Trời ạ! Vậy anh ấy ngủ ở đâu? Nàng thắc mắc nhưng không hỏi. Ông Hàn nói tiếp:

- Anh Khang con nó ngủ đâu cũng được. Con mệt lắm rồi. Lên phòng nó ngủ giường cho thoải mái đi. Muốn ngủ nướng chừng nào cũng được. Hôm nay là cả nhà ngủ xả láng.

Nghi gật đầu:

- Dạ.

Thế là cô vào phòng Khang, quả thật anh không có trong phòng. Dưới nhà nàng cũng chẳng thấy anh, từ lúc ở sân bay về đến giờ. Anh ấy đi đâu nhỉ? Thanh Nghi suy nghĩ vớ vẩn mông lung rồi lại leo lên giường Khang. Ôi! Cái cảm giác được nằm trên giường thật là êm dịu làm sao. Cái lưng cũng bớt mỏi một chút thấy rõ. Nghi kéo tấm chăn lên đắp khi máy lạnh bay ra ào ào. Đúng là thoải mái thật đấy. Trở người sang, Nghi lại thấy tấm ảnh của cô bạn gái của Khang. Lòng nàng chợt chùng xuống vì cảm thấy mình quá ư tham lam và vô cùng kỳ cục khi cứ mơ tưởng đến anh. Tuy anh ấy tốt với mình và cũng không nói với mình rằng anh đã có bạn gái. Nhưng mà điều đó không có nghĩa là mình sẽ được đón nhận tình yêu từ anh. Tốt hơn hết là đừng có mơ mộng viễn vong để khỏi phải thất vọng tràn trề.

Nghi ôm tấm chăn sát hơn và nhắm mắt lim dim. Nàng hít thở vài cái và cảm thấy lòng lâng lâng như lúc co ro trong chiếc áo khoác của Khang. Nàng chợt nhận ra là mình không ghét mùi thuốc lá đến thế. Hình như ... và hình như nó tạo cho nàng có cảm giác anh là một người đàn ông thật sự và nói lên một cái gì đó hay hay về anh.

Huy Khang ngỡ ngàng khi bước vào phòng mình. Lúc sáng sớm anh còn ngủ thì cả nhà đã đi mất. Khi anh thức dậy lên phòng nằm được chút xíu thì không hiểu sao anh bừng tỉnh dậy, thay đồ sửa soạn đi ra quán cà phê tìm một ly nhâm nhi. Không ngờ bây giờ quay về, trên giường anh đã có một nàng công chúa ngủ thật ngon lành. Đôi mi nàng khép lại với gương mặt thanh tú trông thật dễ thương làm sao. Nét ngây thơ tỏ ra trên gương mặt ấy. Nhưng ngây thơ đến đâu thì nàng cũng làm cho anh suýt chút đảo điên vì sự bất ngờ gặp lại sau gần 10 năm trời xa cách. Ngày hai gia đình chia tay bên Việt Nam, Thanh Nghi vẫn còn là một cô bé độ 10, 11 tuổi. Thế mà hôm trước khi nhìn cô ngồi kế bên trong bàn ăn, Khang đã phải sững sốt đến tột cùng. Anh không ngờ con bé có mái tóc ... húi cua như con trai mà ngày xưa vẫn thường lót tót theo anh, giờ đây đã là một thiếu nữ. Nàng đã lớn nhiều so với những kỷ niệm trong đầu anh ghi nhớ. Ngày xưa, mỗi khi Thanh Nghi cùng Phong Linh đến nhà chơi với Nhật Lệ và Kiều Ninh, đến khuya về là anh phải cõng Nghi và đưa Phong Linh về nhà. Những ngày ấy anh không hề có cảm giác gì khác ngoài xem con bé như một đứa em gái thật lém lỉnh và nghịch phá. Không biết vì sao bây giờ ... anh hoàn toàn nghĩ khác. Anh biết rằng mình đã có một cô gái đang chờ đợi bên quê nhà. Nhưng anh vẫn cứ nhào vào cuộc mạo hiểm này. Anh không thể ngồi yên hay tỏ ra dửng dưng lạnh lùng cùng Thanh Nghi và cũng không thể tỏ lời gì như yêu thương cả. Thế là để giải tỏa hết những bực bội trong người, anh đã chọc cho Nghi đến tức muốn khóc mới thôi. Sau những lần ấy, anh cảm thấy lòng như dịu lại để rồi sáng hôm sau chạm mặt với cô, anh lại trở thành ... thấy ghét tiếp. Nhưng trong những lúc anh tỏ ra thấy ghét thì cô đối với anh lại càng dễ thương hơn.

Lắc đầu và thở ra với những ý nghĩ đang quay vòng trong đầu. Nhìn thấy cô đang ngủ mà Khang như tỉnh hẳn. Anh nhè nhẹ bước tới tủ lấy đồ. Anh sợ làm cô thức giấc nên sau khi lấy đồ xong, Khang vội vã đi ra. Anh khép cửa phòng lại và khẽ hát một bản tình ca ... ướt át. Khang vẫn còn mệt và buồn ngủ nhưng anh cảm thấy mình tràn trề hạnh phúc. Hừm. Nghĩ cũng lạ, mấy ngày nay anh chẳng thấy mình nghĩ đến hay nhớ về người yêu của mình ở Việt Nam. Chậc! Chắc có lẽ lâu rồi không gặp, giờ gặp lại anh mới tò mò về Nghi nhiều như vậy thôi.

Saturday, May 2, 2009

Bên Lề Đời Anh - Chương 6

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP










Chương 6


Đám cưới được tổ chức tương đối tốt đẹp. Vì là bên đất Mỹ, bạn bè và thân thuộc đa số vẫn còn bên Việt Nam nên cả hai gia đình chỉ tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ mà thôi. Thái Lộc tuy không hài lòng với quyết định này, nhưng cũng đành chấp nhận vì biết sẽ không có vợ nếu làm trái ý mẹ cha.

Vừa mới gặp cô dâu thôi, Thanh Nghi đã xuýt xoa:

- Wow! Đẹp quá!

Huy Khang nhướng mày nhìn nàng, anh lắc đầu ra vẻ không tin. Kiều Ninh kề tai xù xì:

- Khen cô dâu hay là cái áo cô dâu đó?

Thanh Nghi bậm môi vờ vịt:

- Ờ thì Nghi khen cả hai chớ bộ.

Ông Tú đứng kế bên chắt lưỡi:

- Chậc! Tao cũng không biết sao. Điệu này phải coi về làm dâu rồi coi sao chớ...

Ông Hàn đi lại ngoắc tay:

- Sao chú cháu bây đứng đây vậy? Không vào bàn ngồi nhập tiệc luôn đi. Bà con làm láng hết tí hỏng còn gí là đói ráng mà chịu à.

Ông Tú thì ngồi chung với ông bà Tài và gia đình bà Nghiêm. Khang và Kiều cùng Nhật Lệ đi vòng vòng tiếp khách. Ông Tú nắm tay Nghi lại, chỉ cái ghế kế bên ông:

- Con Nghi ngồi xuống đi con. Mình ăn thôi, không tí đói đó. Sáng giờ con chưa có ăn cái gì hết đó. Không khéo tí xỉu là mày làm nhân vật chính ... còn hơn là cô dâu nữa à.

Nghi cười với câu đùa của ông Tú. Nàng ngồi cạnh ông và cách Yến Nhi hai cái ghế.

Buổi tiệc cho đám cưới cũng chẳng có gì khác biệt so với những buổi tiệc đám cưới khác. Chỉ là bầu không khí không được tươi tắn, vui nhộn cho lắm.

Khang đem bia lại cho ông Tài, ông Tú, và ông bà Nghiêm. Thanh Nghi thoáng bất ngờ khi thấy bà Nghiêm ực một hơi hết lon bia. Thật là nàng không thể ngờ! Khang đi ngang Nghi, anh cầm lon bia dúi vào tay nàng:

- Bia nè. Phải uống cho hết lon này mới được à.

Nghi liếc anh một cái thật sắc mà nàng nghĩ ông Tú cũng thấy.

- Em hỏng uống bia đâu. Cho em bia hiệu "root" đi. Hì hì.

Khang la lên:

- Chưa uống thì phải uống cho biết chứ. Không uống là không cho về nhà ba mẹ à.

Vừa nói anh vừa nhướng nhướng cặp chân mày. Nghi đính chính thật lẹ làng:

- Không phải là em chưa bao giờ uống bia. Mà là đã uống rồi nhưng không thích thú nên không uống thôi.

Ông Tú cũng can:

- Con Nghi nó là con gái, mày tập cho nó uống chi vậy Khang? Cho em nó uống nước ngọt đi. Còn bia để cậu với con uống được rồi. Tao sợ hỏng đủ nữa là khác.

Khang cười cười nhưng ngấm ngầm như bảo Nghi hãy đợi đấy. Tay anh rót cho Nghi đầy ly nước ngọt xong anh lại đi qua bàn khác. Một lát sau, những món ăn cũng được đem lên. Tiếng cười nói vang vội làm Nghi điếc cả tai. Nàng thật sự muốn đi ra ngoài cho thoải mái hơn là ở nơi này.

Chợt Kiều bước đến. Nét mặt mệt mỏi, nàng chù ụ:

- Ay da mệt quá! Con đói quá cậu Tú. Còn gì cho con ăn hong dạ?

- Sao lại không? Đồ ăn còn nhiều mà. Chén của Kiều đây nè. -- Nghi nhích sang một ghế để Kiều ngồi kế ông Tú. -- Từ từ ngồi ăn đi. Để Nghi tiếp khách phụ cho.

Kiều thở ra:

- Thôi kệ, để anh Tư với chị Ba tiếp đi. Tí Kiều ăn xong rồi hai đứa mình đi luôn.

Nghi ngồi nhìn Kiều ăn say mê mà cảm thấy là lạ. Sao mình cũng chưa ăn gì mà không cảm thấy đói vậy kìa? Vừa lúc đó, Khang đi tới. Anh chen vào ngồi ngay cái ghế trống giữa Nghi và Yến Nhi.

- Đồ ăn nè, sao không gấp mà ăn. -- Khang nói trổng nhưng tay lại gấp thức ăn vào dĩa của Nghi. -- Cô Nghiêm, Tuyết với Nhi nữa, sao không ăn đi. Để hồi nữa đồ ăn nguội hết ngon á.

Nghi lên tiếng ngăn:

- Ay da, em không ăn nhiều đâu. Đừng lấy cho nhiều, ăn hong hết á.

Khang trợn mắt nhìn nàng:

- Sao không ăn? Người bé tí mà không ráng ăn nhiều. Rủi về nhà ba mẹ nói qua đây ba má Hàn bỏ đói em sao?

- Tại em không thấy đói mà. -- Nghi cãi và la lại Khang. -- Anh đi tới đi lui nảy giờ mệt rồi sao không ăn đi mà nói nhiều dạ?

Khang xoa xoa bụng một tay, còn một tay cầm lon bia ực một hơi dài.

- Uống bia no rồi. Hi hi.

Ông Tú rầy:

- Con Nghi nói đúng đó. Ăn chút gì đi con. Mày không ăn mà uống hoài tí đứng không vững đó. Say xỉn rồi nói tầm bậy đi tao.

Khang đáp ỉu xìu:

- Vậy thì ăn một miếng. Nghi không ăn nữa hả?

Nghi lắc đầu:

- Dạ không. Em chờ uống champagne. Hí hí.

Kiều cũng hòa theo:

- Em cũng vậy. Hồi đó giờ chưa uống lần nào. Hôm nay phải thử mới được.

Khang khẽ khàng:

- Vậy anh ăn à. Hai đứa ngồi chờ đi, tí anh lấy champagne qua mình uống ha.

Nói xong, anh nhanh nhẩu bưng dĩa của Nghi để trước mặt mình và ăn một cách ngon lành. Bỗng thấy ánh mắt của hai đứa con gái của bà Nghiêm, Nghi bèn nói:

- Anh Khang kì nha. Chén dĩa sạch kia không lấy mà lấy dĩa em dạ?

Mặc cho bà Nghiêm và hai cô con gái của bà nhìn, Khang tỉnh bơ ăn và nói:

- Thì có sẵn để mình ăn. Lấy cái khác chi mắc công mà còn bỏ phí nữa.

Nghi lắc đầu chịu thua nhưng không nén được cái cười mỉm chi khi nhìn cái bản mặt tỉnh queo của anh chàng. Còn Khang, anh gấp đồ ăn cho bà Nghiêm, Tuyết, và Nhi một cách vồn vã.



@@@@@



- Huy Khang ơi! Lại đây chút coi. -- Tiếng một anh bạn của Thái Lộc và Quỳnh Như réo to. -- Cho tụi anh vài lon bia nữa coi Khang!

Bỏ cái nĩa xuống, cầm cầm giấy lên lau sơ miệng, Khang cầm lon bia của mình lên và rót vài cái ly đã hết nước ngọt của Thanh Nghi.

- Nè! Uống hết ly này mới được đó nhe chưa!

Nghi trợn mắt nhìn anh:

- Ủa! Em có nói kêu anh rót thêm nước đâu mà phải rót bia vào ly em dạ? Em không uống đâu!

Khang hất hằm:

- Có chút xíu uống không nổi sao? Bây giờ không uống cũng không rót nước khác vào ly được.

Hừ! Nhìn thằng chả mỉm chi mà phát tức đến ... đỏ mặt! Không thèm cải với anh, Nghi chỉ qua bàn bên kia:

- Anh đi qua đó đi. Không thôi tí họ la nữa bây giờ!

Khang gật đầu và nói với ông Tú:

- Con đi lấy bia nữa đây, cậu uống nữa không?

Ông Tú hề hà cười:

- Xời con! Bia người ta mua mà, mình tội gì không uống. Cho tao thêm vài lon nữa đi.

Khang cũng cười ha hả:

- Okay. Vậy con đi lấy.

Anh đi rồi, một lát sau một người con gái bước đến bàn và hỏi Kiều Ninh cùng Thanh Nghi:

- Nè! Hai em có rảnh không? Lên phụ chị một tay đi.

Kiều và Nghi đi theo chị ta và lúc sau mới biết đó là Thụy Châu, chị của Quỳnh Như. Trông chị ấy giàu có và lộng lẫy trong bộ đồ đắc tiền. Nhưng có lẽ vì cách nói nhờ vả mà sư thật là ra lệnh làm Kiều nhíu mày khó chịu. Nghi hiểu bạn mình hơn ai hết nhưng là vì ngày cưới, hai cô nàng không dám hó hé hay làm bất cứ chuyện gì có thể dẫn đến cơ hội Thái Lộc ... mất vợ.

Nghi và Kiều đem trái cây lên các bàn và trở về chỗ ngồi. Vừa ngồi xuống là Nghi đã nghe tiếng Khang cười ngây ngất vang lên từ bàn bên kia. Anh đang nói xàm, tán ngẫu cùng các ông anh lớn hơn vài tuổi. Họ cùng nhau cụng những lon bia và hả họng ra cười thật hết sức tự nhiên. Trong đó không thiếu phần các cô ỏng a ỏng ẹo, liếc mắt đưa tình với Khang trong khi hỏi hoa loa sức khỏe, gia đình, và việc làm.

Kệ hắn chứ! Mắc gì con mắt cứ nhìn sang? Nghi bấm bụng và tự dưng mặc kệ tất cả, nàng cầm ly bia của mình lên và từ từ thưởng thức. Chả thèm nhìn đến Khang đang làm gì vì cô có cảm giác như anh cũng giả vờ và càng đùa giỡn, trêu ghẹo các cô nàng khi thấy nàng nhìn sang.

Kiều mở miệng la lên:

- Trời ơi! Wow! Nghi hay dạ? Chưa gì đã uống hết ly bia anh Tư rót cho rồi hả?

Nghi cảm thấy cổ họng mình nóng rang, giọng như lạc hẳn đi:

- Nghi có nói là không biết uống bia đâu mà hết hồn. Hi hi! Tại vì hong uống hết sao có ly trống để đựng champagne nè. Hì hì!

Kiều gật gù:

- Ừ. Vậy chút tui cũng phải uống thử nữa.

Hai cô nàng cười giỡn với ông Tú. Nghi đâu hay bên kia bàn Khang không ngớt ngó sang bàn bên đây và háo hức muốn đi qua. Thấy Nghi ực hết ly bia anh rót ban nãy, Khang cứ tủm tỉm cười. Anh đã uống rất nhiều bia, mặt mày đã đỏ hết nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra Nghi vì hờn ghen nên mới đụng đến ly bia anh rót cho.


@@@@@


Tiệc đã tàn mấy tiếng đồng hồ trước, mọi người trong nhà đều mệt mỏi. Trở về lại nhà của ông bà Hàn, các chú bác thân quen còn ngồi lại nhà uống trà, tán dóc. Kiều Ninh giận dỗi Thái Lộc vì chuyện gì đó nên đã lên phòng. Nhật Lệ phụ bà Hàn dưới bếp để đưa trà bánh cho các người thân đem về ... dùng phụ.

Nghi trên phòng khách ngồi nói chuyện với bà Thủy, bà bác của Kiều. Bà Thủy mệt mỏi vì thân già cả phải ngồi suốt buổi tiệc không ai đếm xỉa tới vì người dự đa số là tụi trẻ. Bây giờ có Nghi, bà tha hồ tâm sự, trò chuyện.

Nghi ngồi khoan khoái trong chiếc quần short và chiếc áo thun ngắn tay bó sát người. Ừ, trên áo còn ghi "I'm an Angel" nữa. Thế mà sao người ấy cũng làm ngơ chẳng để ý đến mình. Không lẽ mình là .... "devil" chăng? Nghi nghĩ trong đầu mà giật mình khi giọng Khang vang bên tai:

- Bà bác hỏi mà lo suy nghĩ gì ngồi ngơ ngáo ra dạ?

Nghi dẩu môi:

- Ủa! Trên đây có bà bác với em à. Anh con trai lên làm chi vậy?

Khang vò đầu rồi ngồi kế sát bên Nghi:

- Mệt quá! Lại không có chỗ ngủ nên phải đi xuống đây. Chớ biết ngủ đâu bây giờ?

Nghi cắn môi, rồi tỏ vẻ lo lắng khi thấy anh hai con mắt lừ đừ. Gương mặt và tai đỏ hoét, Nghi còn nghe mùi bia thật gần ơi là gần bên mình.

-Anh mệt lắm hả? Vậy nằm ngủ chút đi. -- Với chút giận dỗi Nghi móc méo. -- Ai biểu uống nhiều làm chi. Ham vui qúa mà! Chơi cho đã giờ đáng đời.

Khang không trả lời, anh tủm tỉm cười với đôi mắt nhắm nghiền lại. Nằm dài lên chiếc ghế và không biết cố ý hay vô tình, anh lại nhằm chân Nghi là gối để nằm. Nghi nhích nhích người để rút chân ra vì nàng có tật sợ nhột. Cô càng nhúc nhích, Khang càng không buông tha. Ỷ mình ... say nên anh quơ tay lên gác lên luôn chân kia của Nghi. Nghi nóng rang cả người vì không biết Khang say thiệt hay giả bộ. Nàng chúa ghét mùi rượu và thuốc lá mà bây giờ mùi rượu phảng phất ngay đầu mũi, nàng vẫn cứ thấy như rất bình thường. Hay là tại nàng uống ly bia ban nãy mà giờ đây tự say và nghe mùi rượu cũng là của mình và tại vì say nên trong người cứ nóng rang?

Bà Thủy vẫn tiếp tục uống trà và kể lể với Nghi về con cháu của bà. Nghi lịch sự cười đáp lại hoặc hỏi thêm chi tiết. Trong khi đó, Khang lại cục cựa làm nàng nhộtkhông chịu nổi. Bất giác Nghi nghiến răng:

- Anh muốn nằm thì đừng cử động. Em nhột, em sản, hất đầu anh xuống trúng ghế đau ráng chịu à.

Hình như lời hăm dọa của nàng không hiệu lực. Khang vẫn ậm ừ và nằm thật tự nhiên nghe bà Thủy nói chuyện với Nghi. Nghi rót trà thêm cho bà Thủy rồi nhân dịp đó nàng nhìn Khang với giọng rất nhẹ nhàng:

- Anh không ngủ thì ngồi trò chuyện với bà bác tí nhé. Em sẽ đi pha thêm nước trà cho mấy cậu ở dưới bếp.

Nàng toan đứng dậy thì Khang răm rắp tuân theo. Anh lên đây là vì có Nghi chớ đâu phải là vì ... thèm bị lỗ tai hành hạ.

- Pha trà thì có con Kiều rồi mà. Em ở lại nói chuyện với bà bác cho vui. Anh mệt và buồn ngủ thiệt mà. Tại thấy hai bà cháu nói chuyện sôi nổi quá nên anh ráng thức nghe thôi.

Nghi như bị xiu lòng với giọng nói cầu khẩn của Khang mặc dù nàng biết anh chưa say hẳn. Uống hết ly trà thứ hai mà các chú con bà Thủy vẫn chưa chịu về. Bà thở dài:

- Bà mệt thật đấy! Tụi này không biết bao giờ mới chịu về đây nữa. Cứ để tao đợi mãi .

Khang ngất đầu dậy và nhanh nhẹn:

- Bà bác muốn về bây giờ thì để con với Nghi đưa bà về.

Nghi muốn nhéo anh một cái vì cái tội chưa hỏi đã ghép tên người ta vào đi chung. Với lại anh đã say mà còn lớn tiếng làm vẻ ngon lành. Bà Thủy xua tay:

- Thôi không sao. Để bà gọi mấy chú mày về. Ở lại tí tụi nó uống say như con thì khổ. Lúc đó không thằng nào lái xe chở tao về được.

- Dạ. -- Giọng Khang hơi mệt mỏi. -- Vậy con ngủ tiếp.

Bà Thủy và mấy người con bà không lâu cũng ra về. Nhà chỉ còn lại những người thân là ông Tú và vợ chồng ông Tài.

Ngồi một mình coi tivi vì Khang đã thật sự ... ngủ say, Nghi thấy xao xuyến lạ. Có bao giờ nàng đối xử với ai dễ dàng như vầy đâu, nhất là đối với con trai. Nhưng không hiểu sao đối với Khang, nàng hoàn toàn bất lực. Hình như câu gì anh nói ra cũng có một uy lực mạnh mẽ đối với cô. Tuy là đang ngồi với anh trong tư thế như thế này và muốn như vậy suốt, Nghi vẫn không quên mình đã được ba mẹ dặn dò trước khi sang đây. "Lúc nào cũng phải ý tứ ", đó là lời mẹ dặn. Khó khăn lắm, nàng mới mở miệng lên tiếng được.

- Anh Khang! Anh Khang!

- ...

- Nhấc đầu dậy coi . Em đi xuống phụ má làm công chuyện coi.

- ...

Dầu không lên tiếng trả lời, nhưng Khang cũng làm theo Nghi nói. Anh nhấc đầu lên để Nghi đứng dậy và thả đầu mình xuống chiếc ghế ngay thừ. Nghi chạy đi lấy gối và mền xuống. Nàng đặt gối dưới ghế cho Khang tựa đầu và đắp cho anh mền vì biết anh có tật ngủ hay đắp mền mặc cho trời nóng nực. Xong xui, Nghi lén nhìn anh và mỉm cười hoà niềm vui lẫn buồn tủi. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nàng được làm những việc này cho anh. Những ngày sau sẽ dành cho người con gái khác.

Phải! Anh không là của em nên em không có quyền gì cả. Nhưng hôm nay có lẽ là đặc biệt. Cơ hội từ đâu đưa đến cho em được chăm sóc anh, người em yêu ... dù chỉ một lần!


Ở nhà dưới thật đông đủ. Ông Hàn là người duy nhất đã đi ngủ. Ông Tú, ông bà Tài, bà Hàn, Nhật Lệ, và Kiều Ninh đều có mặt. Thấy Thanh Nghi bước xuống, bà Hàn ngoắc:

- Xuống ăn cơm luôn đi con. Sáng giờ ai cũng lo công việc, mệt lả người rồi. Bây giờ không còn khách khứa, gia đình mình ăn thôi.

Kiều so đũa, nhắc:

- Ừa. Nghi ăn luôn đi. Hôm nay là bữa ăn cuối cùng của cả nhà đó. Sáng sớm cậu mợ Tài và cậu Tú sẽ bay về rồi.

Ông Tú nốc chai bia:

- Ừ. Tối nay mấy cậu cháu mình thức tới sáng. Tao chắc ngủ không vô rồi à.

- Tao đã nói mày đừng cứ uống bia không như vậy rồi mà. -- Bà Hàn nhìn em trai gắt. -- Sáng mai về rồi mà xỉn là không ai lo đâu đó nhe!

Ông Tú trấn an bà:

- Em nói chị, em uống bia hằng ngày mà. Làm sao say được? Lỡ say thì khỏi về. Nghĩ làm ở đây chơi tiếp ... hề hề.

Ông Tài mãi bây giờ mới lên tiếng:

- Con Hàn nói vậy thì mày nghe lời chị mày đi. Uống nhiều quá cũng không tốt đâu.

Ông Tú nghe vậy bèn lãng lãng:

- Con Nghi đâu, cho cậu ly nước trà coi con.

- Dạ. -- Nghi lẹ tay rót ông tách trà và tiện tay rót luôn cho cậu mợ Tài.

Bà Hàn ngạc nhiên khi tất cả ngồi vào bàn:

- Ủa! Thằng Khang đâu rồi kìa? Đám cưới xong tới giờ thằng Lộc đi hơ-nê-moon, hơ-nê miết gì với vợ, còn nó, nó đi đâu sao tui không thấy à?

Nghi ngập ngừng:

- Ảnh say và mệt nên nằm sofa ngủ rồi má.

Bà Hàn thở ra:

- Nó giống ba nó, giống mấy cậu nó, hay uống cho nhiều tới lút chỉ rồi nằm lăn ra ngủ.

Ông Tú cao giọng:

- Ờ, cái thằng đó hồi trưa uống bia như uống nước lã vậy đó mà. Không gục làm sao được.

Gấp miếng đồ ăn cho Nghi và Kiều, ông Tài chậm rãi:

- Tao tưởng nó uống ít, không ngờ cũng nhiều vậy.

- Cám ơn cậu. -- Nghi đưa chén hứng đồ ăn ông Tài gấp cho mình. -- Vậy sáng mai cậu mợ và cậu Tú đi về hả cậu?

- Ừ con. Đi lâu phải về trông nhà chớ con. Mai mốt hè nhớ qua bên cậu mợ chơi nghe hong? Sang đó cậu dẫn đi chơi mệt nghĩ luôn. -- Ông Tài cười nói. -- Con Kiều cũng vậy nữa nhe.

Kiều lí nhí:

- Da.

Ông Tú cũng dặn dò:

- Con cũng nhớ rảnh thì sang cậu chơi nghe Kiều với Nghi?

- Dạ, tụi con biết. -- Hai cô đồng thanh đáp.

Mợ Tài nhìn Nhật Lệ ngồi cạnh bà Hàn và bất ngờ buông một câu hỏi:

- Còn con Lệ ni bi chừ mới đám cưới?

Lệ e thẹn cúi đầu trước sự cười giòn của mọi người:

- Dạ con cũng hỏng biết nữa mợ ơi. Nhưng nếu có, chắc con tổ chức bên Việt Nam cho vui.

- Thôi đi cô. Tui mới có thêm con dâu bây giờ cô đòi chạy hả. -- Bà Hàn than thở. -- Có muốn cũng không có gì cho cô làm của hồi môn đâu.

Mọi người cùng cười rần và bữa cơm thật thân mật làm cho Nghi không còn cảm thấy mình lẻ loi ngoài cuộc nữa.

Tối đến Kiều và Nghi lo nghĩ sớm trên sofa. Nhật Lệ và bà Tài trên phòng cũng đã đi ngủ. Lúc đó nhà chỉ còn ba anh chị em bà Hàn còn thức và ở dưới bếp trò chuyện với nhau. Khang cũng thức giấc và đi xuống ăn cơm. Sau một giấc ngủ ngon lành không bị ai quấy rối, Khang đã tỉnh rượu hẳn.

- Lấy cơm ăn đi con. -- Ông Tài biểu. -- Chiều giờ ngủ ngon rồi há.

Khang gãi gãi đầu, tay bới một tô cơm thật đầy:

- Phải công nhận uống nhiều thiệt. Con ngủ hong hay biết gì ráo.

Bà Hàn tiếp:

- Ừ. Thì tao cũng nói cậu Tú mày nè. Tao hong cho cậu mày uống để còn đi máy bay về sáng sớm đó.

Khang ngồi gác một chân lên ghế theo kiểu mấy người dưới quê:

- Cậu Tú mà say gì. Hì hì!

- Ngồi bàn thì bỏ chân xuống cho tao coi. -- Ông Tú khõ nhẹ lên đầu gối Khang. -- Mày với con Nghi giống y à. Đứa nào ngồi ăn cơm cũng để một chân trên ghế.

Khang cười cười, bỏ chân xuống, miệng chợt thở ra. Bà Hàn chắt lưỡi:

- Coi kìa! Ta nói hết con Nghi hở một chút là thở ra. Bây giờ nó bị lây rồi.

Khang vò đầu làm tóc rối bời. Anh nói tỉnh bơ:

- Mới ngủ dưới này kế con Nghi mấy bữa mà lây cái tật thở ra luôn rồi hà.

Ông Tú nhìn Khang lắc đầu:

- Ông Lộc xong rồi không biết chừng nào tới ông tướng này đây nữa.

Khang bỏ cái tô trống vào sink rồi cầm ly nước lạnh lên phòng khách. Anh trốn tránh sự xếp đặt của người lớn với bản mặt ngu ngơ như không hiểu họ nói gì.

- Híc híc ... ui da.-- Nghi nằm co ro trong chiếc mền, miệng không ngừng rên rỉ.

- Nghi sao dạ? Có chuyện gì?

Nghe giọng Khang kế bên, mặc dù anh không mở đèn lên vì Kiều đang ngủ, Nghi cũng không khỏi mắc cở đỏ mặt.

Nàng chối phăng phăng:

- Ơ ... em không sao đâu. Híc híc ... ui da.

- Hừm. Vậy mà nói không sao. Bị gì dạ? Đau bụng hả?

Nghi khe khẽ gật đầu. Khang chọc nàng:

- Chắc ăn cái gì bậy rồi đau bụng phải hôn?

Nghi lắc đầu lia lịa, không dấu được sự ngại ngùng. Nàng nói như muốn khóc:

- Không phải mà. Em đau bụng khác okay. Anh đi xuống dưới đi, ở đây làm gì. Híc híc ... ui dạ ...

Khang nghiêm giọng:

- Vậy chớ đau bụng gì? Làm gì rên hoài dạ? Uống thuốc nha?

Nghi lắc đầu ngoày ngoạy:

- Thôi, hỏng uống đâu. Cái này mỗi tháng hay vậy mà. Đâu có bịnh đâu mà uống thuốc ... ui da ... Em nằm tí là không sao đâu. Anh đi làm gì làm đi.

Khang chậm rãi nói:

- Em không nói đau gì mà nằm rên rỉ hoài, tí má sẽ hỏi đó.

Nghi cứng đầu:

- Anh là con trai làm sao biết được. Mai mốt anh là con gái đi rồi tự nhiên biết liền hà. Hừ hừ!

Khang im lặng bỏ đi xuống bếp trở lại. Còn một mình, Nghi nằm trong bóng tối thút thít, thầm mong sau cơn đau sẽ qua mau. Nàng hối hận ban nãy đã quạu quọ lây tới Khang. Không biết anh có giận không nhi?

Ông Tú cầm chai bia đi lên phòng khách. Ông bật đèn sáng trưng và lớn giọng:

- À hem! Mấy đứa dậy hết cho cậu coi. Hát karaoke cho cậu nghe trước khi cậu đi về coi.

Vừa nói ông vừa giựt mền của Kiều và Nghi hối hai đứa dậy. Vì cơn đau dằn dặt, Nghi đã thiếp đi lúc nào không hay. Bây giờ tỉnh dậy đã bớt phần nào. Nàng mắt nhắm mắt mở hỏi:

- Trời, cậu Tú ha? Thôi cậu hát cho tụi con nghe đi. Hi hi!

Kiều cũng mở mắt:

- Hừm. Cậu còn uống rượu ha? Giờ này hát sao nổi cậu?

- Kệ! Tụi con hát là cậu vui rồi. Tí tao về rồi tụi bây đâu gặp nữa.

Nghi khệnh khạng đứng dậy.

- Để con đi rửa mặt cái cậu ơi. -- Quay sang Kiều, nàng bảo. -- Mở karaoke đi tụi mình hát chơi chút cho cậu vui đi Kiều.

Thật là tỉnh táo khi rửa mặt xong. Nghi bước xuống cầu thang thì Khang gọi:

- Nghi xuống bếp má kêu kìa.

Ngẩn ngơ vì không biết bị gọi có chuyện gì, Nghi nhanh nhẹn xuống bếp.

- Má kêu con có gì hong má?

Đưa Nghi viên thuốc to tổ bố, bà Hàn nhỏ nhẹ:

- Ờ. Thằng Khang nó nói con đau không được khỏe. Nó kêu má lấy thuốc cho con uống đây nè.

Cầm viên thuốc mà Nghi ớn lạnh. Cô ghét nhất là uống thuốc, nhất là với những viên thuốc to. Chúng không bao giờ ngoan ngoản lọt qua cổ họng của nàng.

- Nước nè con. Uống đi rồi lên hát với tụi nó cho cậu Tú mày nghe để mấy tiếng nữa nó còn đi về.

Thấy Nghi ngần ngừ chưa uống, ông Tài hất hằm:

- Con cứ bỏ đại vào miệng rồi uống nước cho nhiều vào là nó trôi đi thôi. Con nhỏ này coi vậy mà nhát uống thuốc ha.

Nghi gượng cười và nhắm mắt lại uống viên thuốc to vào bụng. Nàng cứ tưởng tượng như đây là một hình phạt vô cùng nặng nề. Tất cả cũng vì ... cái ông Khang nhiều chuyện mà thôi. Rồi sẽ biết tay mình, Nghi nghĩ thầm trong bụng.

Uống xong viên thuốc, Nghi nhăn mặt nhíu mày bước lên phòng khách. Đúng lúc nàng đụng ngay Khang. Nghi hậm hực:

- Đã nói anh là không có gì mà lại đi nói với má chi dạ?

Khang trợn mắt la lại cô:

- Đau bụng mà không uống thuốc sao được? Hong đau bụng thì uống thuốc trước cho khỏi đau cũng tốt mà. Lỡ uống rồi giờ nói gì cũng vậy thôi.

Hừ! Nghi nhìn Khang bực tức mà không nói được lời nào. Phải chi anh ta vì lo lắng cho mình thì cũng đỡ ... đằng này ... Đằng này anh ta đâu có lý do gì phải quan tâm như vậy chứ?

Cầm cái micro lên, Nghi hát bài nàng thích nhất của Hạ Vy. Hy vọng cơn ... nóng sẽ tan đi và đem lại niềm vui cho cậu Tú.

_- Yêu nhaụ ... trọn đời em khắc sâu. Những tin yêu nồng thắm ... sẽ không bao giờ nhạt phai.

Hết bản, Kiều vỗ tay khen:

- Chà, Nghi hát bài này hay ghê.

Ông Tú cũng gật gù:

- Ừ. Cậu khoái nghe con hát lắm đó. Con Kiều, thằng Khang đâu, mỗi đứa làm bậy một bản cho cậu nghe coi. Nghe xong tao đi nằm nghỉ chút để không tí lên máy bay ngủ không khỏi ăn uống gì quá.

Ông Tài nghiêng người vào phòng khách trước khi lên phòng đi nghỉ.

- Con Nghi còn ở chơi khi nào mới về lận con?

- Dạ con ở chơi vài ngày nữa mới về cậu ơi.

- Ờ. Vậy thì con còn ở lại đây, anh Lộc mày nó sẽ dẫn đi chơi cho biết đây biết đó.

- Dạ. Hi hi!

- Thôi. Cậu đi nghỉ. Mấy đứa chơi vui nha. Tí tiễn hai cậu với mợ ra sân bay okay.

- Da.

Bên Lề Đời Anh - Chương 5

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP
Chương 5
- Dọn dẹp mền gối đi tụi con. -- Bà Hàn thúc giục. -- Tí khách khứa tới bây giờ đó.

Kiều Ninh và Thanh Nghi lo dọn dẹp phòng khách cho sạch sẽ. Sáng sớm đã bị Huy Khang bắt đi chung mua bia về cho các ông trong nhà uống. Vừa về đến nơi thì trong nhà mọi người cũng thức hết rồi. Thái Lộc đã thay đồ xong xui. Anh vui vẻ, tươi tắn hơn mọi ngày. Tuy nhiên, vẻ lo lắng, hồi hộp vẫn lộ ra trên gương mặt bảnh trai của chàng.

- Hai út đi thay đồ đi! -- Lộc hối thúc. -- Sáng giờ đi đâu dạ?

Khang chặt lưỡi:

- Chậc! Thì đi mua bia về cho ba với mấy cậu chớ đâu.

Lộc bắt bẻ:

- Mày đi một mình không được sao? Đi mua bia thôi cũng phải ba đứa đi à?

Khang lặng thinh bỏ lên phòng thay đồ để xuống phụ coi người ta quay phim, chụp hình. Kiều và Nghi cũng te te lên phòng sửa soạn. Nhật Lệ đã xong xui từ sớm. Nàng đang ở phòng ăn coi lại mâm quả phụ bà Hàn. Các ông thì trong nhà bếp rượu chè lai rai. Chao ôi! Tại sao Nghi cũng cảm thấy mình hồi hộp lạ.

- Ê nhỏ! -- Giọng Kiều run run. -- Đâu phải đám cưới mình đâu mà sao Kiều cũng run nè.

- Ừ, mình cũng vậy. -- Nghi thật thà. -- Không biết chừng nào mới tới phiên tụi mình đám cưới hả?

Kiều đang chải đầu, sẵn cái lượt trên tay, nàng đánh nhẹ vào vai Nghi:

- Trời ơi, cô nương! Giờ này mà nghĩ đến mấy chuyện đó. Tới lúc đó chắc còn lâu á.

- Lẹ lên đi cô, cho tui mượn cái kiếng coi. -- Nghi phụng phịu. -- Hong biết mặc như vầy có được hong nữa.

Kiều quay lại giơ cái lượt lên chỉ vào phòng Khang:

- Bên phòng anh Khang cũng có cái gương kìa. Nghi sang đó mà coi.

Nghi còn đang sợ không biết Khang có trong phòng hay không thì mợ Tài đã đẩy cửa vào trước. Nghi bước theo sau bà và mới hay bà cũng cần soi gương.

- Mợ như vầy được chưa con? -- Bà Tài hỏi Nghi bằng giọng ngọt ngào của người xứ Huế.

- Dạ được rồi mợ. Hì hì.

Bà Tài vẫn còn chưa hài lòng với đôi chân mày bà vừa vẽ lên:

- Sao mợ cứ thấy nó không có ngay à.

Nghi đứng trước mặt bà xem rồi bảo:

- Con thấy hai bên đều mà mợ. Hi hi. Không có xéo đâu. Chắc tại mợ nhìn kiếng nên cảm thấy vậy đó.

Bà Tài cám ơn nàng rồi mới nhìn nàng từ đầu đến chân. Bà gật gù:

- Con nhỏ này, con mặc cái ni trông xinh mà trẻ trung nữa.

Nghi cảm thấy an tâm hơn với lời khen của bà Tài:

- Cám ơn mợ. Con cứ sợ mặc cái này coi kỳ. Tại con quên không đem áo dài theo qua đây mặc.

Bà Tài lắc lắc cái đầu và nói:

- Không, không. Mợ thấy cái ni con mặc hạp lắm đó.
- Cám ơn mợ. -- Nghi lập lại.

Bà Tài mỉm cười rồi đi xuống nhà. Kiều Ninh bên phòng cũng xuống theo sau. Trên lầu chỉ còn lại một mình Thanh Nghi. Nàng được dịp tha hồ chiêm ngưỡng giang sơn của Khang.

Chà! Căn phòng của anh thật bê bối. Quần áo bỏ lung tung. Anh chàng không xếp, không dọn dẹp. Trên bàn đầy bao thuốc lá và những tách nước còn đó chưa dẹp đi. Nghi lấp la lấp ló nhìn xung quanh căn phòng. Mắt nàng đưa về cái tủ nhỏ được đặt cạnh đầu giường. Trên đầu tủ là vài khung ảnh được xếp đặt hết sức ngăn nắp. Tay chân Nghi như bủn rủn đi khi thấy người trong hình. Trong khung hình là một cô gái tóc dài ngang vai. Nàng trong chiếc áo dài trắng trông thật là thơ mộng. Và những tấm hình khác cũng thủy chung một người. Tim Nghi nhói lên như vừa bị mũi kim đâm trúng. Thì ra Khang đã có bạn gái. Mà cô ta ở đâu nhỉ? Sao mình không thấy mặt bao giờ kìa? Nhìn cảnh vật trong hình, chắc hẳn cô ta ở Việt Nam. Chắc đúng vậy rồi, không sai được đâu, Nghi thầm nhủ.

Ôi! Tại sao lại để cho em phát hiện ra sự thật này hở Khang? Cả tia hy vọng cuối cùng anh cũng không cho em hay sao? Nhưng biết rồi cũng tốt. Để cho nàng có thể quên đi những mơ mộng hảo huyền của thuở bé thơ.

Nghi nhắm mắt lại, thở dài nuối tiếc. Nàng quay lưng đi thì bỗng nơi khe của học tủ, Nghi thấy một lá thư với dòng chữ nắn nót của con gái. Lá thư đã được mở tung ra. Những đường kẽ xếp đã hơi cũ đi. Chứng tỏ là lá thư này đã được đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Tính hiếu kỳ và sự khao khát muốn biết người con gái ấy là ai, Nghi không cầm lòng được và đưa tay sờ lên lá thư.

@@@@@


- Không! Mình không thể nào làm như vậy được. -- Nghi tự trách mình. -- Tại sao mình có thể suy nghĩ làm ra ba cái việc như thế, soi mói vào đời tư của Khang được chứ?

- Nghi ơi! Xong chưa, xuống phụ một tay coi.

Tiếng gọi của Kiều có hiệu lực vô cùng. Nghi lật đật để lá thư về chổ cũ và nhìn mình trong gương lần cuối trước khi đi xuống nhà.

- Đâu rồi, chụp Nghi một bôi cái coi. -- Khang bấm nút máy chụp hình.

Vừa thấy anh, nàng trở nên lúng túng như người có tội. May quá! Ban nãy không ai nhìn thấy.

- Lo chụp anh Lộc đi kìa. Người ta là chú rể đó, anh Khang lo gì đâu hong hà.

Nhưng Khang vẫn ngoan cố chụp lấy hình Nghi với Kiều và canh me lúc Nghi làm xấu mà chụp không thôi.

Nghe Nghi la lói, ông Tú khui một chai bia nữa và với tay la Khang:

- Thằng này! Máy của cậu mà con cứ chụp con Nghi tí hết film là khỏi chụp cô dâu chú rể đó à. Hề! Hề!

Khang thôi không phá máy chụp hình của ông Tú nhưng đôi mắt vẫn nhìn Nghi đầy ... hăm dọa. Bà Hàn và Nhật Lệ mệt mỏi vì phải lo mọi việc trước khi đi rướt dâu.

Bà Hàn bực bội nói:

- Ý là mới cưới vợ cho một đứa thôi đó. Còn ba đứa nữa mai mốt không biết sao nữa.

Ông Tú nghe vậy cười giòn:

- Chưa thấy mặt con dâu ra sao mà sao tui nghe chị than thở dữ quá. Chút nữa phải coi kỹ mặt mày mới được.

Khang giọng tay tổ xen vào:

- Con thấy rồi cậu ơi. Không hạp với con.

Ông Tú hơi dội lại:

- Thằng này! Vợ của anh mày chớ bộ vợ mày sao mà chê với khen? Vậy còn con thì sao? Tới phiên mày, mày cưới vợ nào? Bên đây con gái loại nào cũng có hết con ạ.

Khang cầm khay trầu lên xem xét rồi đặt xuống bàn:

- Con thì "ta về ta tắm ao ta" cho chắc ăn. Chớ bên này con thấy hỏng được cậu ơi.

- "Dù trong hay đục ao nhà vẫn hơn" hả con? -- Ông Tú cười hề hề tiếp theo Khang.

Ôi! Thật sự là thế rồi. Anh sẽ về Việt Nam cưới vợ vì bạn gái ảnh bên ấy mà. Cô vợ ấy sẽ chính là người con gái nàng thấy trong phòng anh ban nãy. Nghi nghe câu ca dao hai cậu cháu Khang vừa cười nói mà nàng định nói lại nhưng nghĩ sao lại thôi. Không phải chuyện của mình, tốt nhất là im lặng.

Chưa chịu thôi, Khang nói tiếp. Anh cho lý do tại sao cưới vợ bên Mỹ này dù là cưới người Việt cũng không xong.

- Bên này cậu biết không, cưới được con vợ xong là nghèo.

- Sao vậy con?

- Thì em nào cũng đòi hột xoàn không đó mà. Ta về Việt Nam cưới được mấy con vợ sướng hơn cậu hả?

Thanh Nghi không dằn được lòng. Nàng nói ngay khi nghe Khang gán tội cho tất cả con gái:

- Anh nói vậy là sai rồi. Đâu phải ai cũng vậy. Như Kiều và em đâu có thèm hột xoàn. Cần một người thương thật lòng cũng không có nữa. Hình như đàn ông không chung thủy hoặc ế hay già nên mới có vụ phải về bển cưới vợ mà thôi. Hứ hứ.

Ông Tú tủm tỉm cười. Vừa nhìn Nghi, ông vừa uống bia trong thật thích thú. Khang cũng nhìn Nghi đăm đăm. Chàng không ngờ nàng có phản ứng mạnh mẽ đến như vậy. Anh không nói gì cả. Ông Tú thấy Nghi như có vẻ chờ đợi Khang trả lời. Ông gật gù:

- Con Nghi nói cũng đúng. Cũng tùy theo đứa con gái con gặp thôi Khang à. Có nhiều đứa con gái bên Việt Nam cũng chưa chắc là tốt đâu con.

Nghi mỉm cười đắc ý khi thấy Khang có vẻ ấm ức. Vừa lúc đó, gia đình ông bà Nghiêm và gia đình em của ông Hàn cùng các bạn hữu thân thuộc của gia đình cũng đã đến. Kẻ trên phòng khách, người ngoài sân đứng chờ.

Diễm Tuyết và Yến Nhi cùng bước vào trông cách ăn mặc thật là lỗng lẫy. Đúng lúc bà Hàn réo:

- Thằng Khang đâu! Lo ấy khiêng con heo nè.

Nghi buồn cười khi nghe Khang lầm bầm:

- Bây giờ mình lo cho người ta. Hong biết mai mốt ai lo cho mình đây nữa.

- Tới lúc đó rồi tính. Làm gì mà tính xa quá dạ? -- Nghi chúm chím môi khi đi ngang Khang. -- Với lại, mai mốt anh về Việt Nam cưới vợ thì sẽ dễ dàng hơn bên này mà.

Khang lườm lườm nàng rồi đi lại chuẩn bị "ôm" con heo quay. Tuyết và Nhi cũng lo bê quả đi ra cửa. Nghi thở dài ngao ngán vì không biết đây là lần thứ bao nhiêu mà nàng đã phải bưng quả giùm người ta rồi. Nàng và Kiều cũng phải cầm phụ quả nữa.

Thái Lộc có vẻ hồi hộp đã cầm trà rượu đứng sẵn chờ đợi. Mọi người cùng đứng phía trước nhà để chụp hình trước khi đi sang đàng gái rướt dâu. Nghi cứ khúc khích chọc Lộc vì thấy anh cứ thở thật mạnh, mắt chớp liên hồi.

- Anh Hai làm gì mà lo dữ dạ? -- Nghi chọc.

Lộc hít thở một hơi thật dài:

- Cầu cho ngày hôm nay qua nhanh suông sẻ, anh Hai có vợ rồi, dẫn hai út đi chơi ha.

Kiều bĩu môi:

- Xì! Hong thèm! Mai mốt có vợ, vợ lo cho hai đi. Chưa gì đã lo vợ vợ.

Lộc trợn mắt nhìn Kiều. Anh không hài lòng với lời lẽ của nàng đối với người chị dâu tương lai. Kiều im ngay tuy cái mặt còn xụ một đống. Nghi cũng phần nào hiểu được anh Lộc sẽ không còn cưng chiều Kiều như trước đây. Và cả nhà sẽ có nhiều thay đổi trong lời lẽ xưng hô và cách đối xử. Cô nàng út Kiều ganh tị rồi đây. Hôm trước, Nghi đã phì cười khi nghe Kiều nũng nịu hỏi bà Hàn là phải gọi Quỳnh Như là gì và Như sẽ gọi bà Hàn bằng gì.

Ông Hàn bên trong đi ra:

- Thôi! Tới giờ rồi. Mình lên xe đi qua nhà gái thôi.

Thế là mọi người cùng lên xe. Vì muốn đi ít xe nên mọi người đi ba chiếc xe van. Nhưng bà con lộn xộn chưa biết xấp xếp phải ngồi thế nào. Đang tần ngần đứng vì chưa biết xe nào còn chỗ trống và mình nên ngồi đâu, Nghi nghe phía sau Khang nói vọng ra từ chiếc xe hai cửa:

- Nghi lên xe đi! Anh chở.

Nghi chần chờ chưa biết có nên ngồi chung xe với Khang một mình hay không. Anh đã nhìn xe van, lắc đầu khi thấy những người đàn bà chen lấn nhau, mồm không ngớt chí chóe. Anh lập lại. Lần này có vẻ như ra lệnh:

- Em lên đi! Đi với anh.

Nghi tròn mắt vì nàng cũng thấy sự lộn xộn bên mấy xe van kia. Chưa chắc họ muốn thêm một người ngồi chung. Với lại nàng không muốn Khang chờ đợi lâu. Đành lòng lên xe với Khang mà Nghi cứ ngỡ như đang leo lên lưng ... cọp. Nàng khúm núm leo lên xe và cười gượng gạo với Khang. Anh nhướng nhướng cặp chân mày trống phát ghét. Tuy không khen ra mặt, nhưng Nghi phải công nhận hôm nay Khang nhìn thật bảnh và càng đẹp trai hơn trông bộ đồ vest này. Đối với nàng, anh còn hào hoa phong nhã hơn cả chú rể hôm nay. Nghi đan tay vào nhau thầm trách mình không được suy nghĩ mông lung. Khang đã có bạn gái rồi kia mà. Chắc đối với anh, cô chỉ là một đứa em gái như Kiều mà thôi.
Khang vừa cho xe nhích lên chút xíu thì đã nghe tiếng Kiều réo lên inh ỏi:

- Ê! Cho em đi chung với! Anh Tư! Anh Tư!

Khang đang vui cười, miệng huýt sáo bổng dừng xe lại với gương mặt đầy vẻ khó chịu. Anh gắt:

- Sao xe bên kia đông chỗ ngồi vậy không lẽ không có chổ nào trống hay sao?

Kiều cũng mặt mày bí xị không kém. Vừa lên xe nàng vừa cằn nhằn:

- Thì đó! Họ không ai có chổ cho út ngồi hết. Với lại lộn xộn quá út không muốn đi chung.

Khang nhíu mày hậm hực:

- Vậy thì lên mau đi! Tao lái đi trước, ai không biết đường tới nhà gái ráng chịu. Khỏi rướt dâu!

Hừm. Thì ra anh chàng quạu lên cũng khó tánh lắm chứ. Dám nói thế với vợ tương lai của anh Hai mình. Anh Lộc mà nghe được chắc Khang khó mà sống nổi. Nghi mỉm chi khi nghĩ đến đây.

Kiều vừa lên xe thì ông Tú cũng chạy ra từ trong nhà. Ông ôm cái máy chụp hình trên tay và tay kia với với la lên:

- Ê tụi bây! Cho cậu quá giang với. Bên kia xe không còn chỗ ngồi. Tính cho tao đi bộ hay sao đây nè trời!

Thế là Nghi và Kiều lại tíu tít ra sau xe ngồi co lại cho ông Tú ngồi ghế trên với Khang. Chiếc xe nhỏ xíu chở bốn người. Kiều cứ cằn nhằn mãi và mong sao sớm tới nhà gái. Còn Nghi, nàng thầm cầu mong cho con đường dài thêm để nàng có thể cùng trên xe thế này với Khang như không có mặt cậu Tú và Kiều Ninh. Cả việc đi chung xe riêng rẽ với chàng cũng không có cơ hội. Có lẽ đây là ý trời muốn cho nàng phải cam lòng đây mà. Trên xe im lặng. Nghi ngồi vịnh ghế tài xế vì con đường sao mãi lắc lư. Vô tình những ngón tay búp măng của nàng chạm vào vai Khang. Và thỉnh thoảng trên đường đi, chàng lại nhìn nàng qua cái kiếng hậu.

Friday, May 1, 2009

Bên Lề Đời Anh - Chương 4

Bên Lề Đời Anh
Tuyết Băng - TP




Chương 4



Sáng sớm đã nghe tiếng cậu Tú ồm ồm kể chuyện. Thanh Nghi đoán chắc là má Hàn và ba Hàn cũng ở dưới bếp với cậu ấy. Anh Thái Lộc chắc hẳn đã ra ngoài vì ngày mai là đám cưới rồi. Hỏi sao anh Lộc lại đứng yên cho được. Thanh Nghi mỉm cười và đứng dậy xếp mền. Úi dào! Huy Khang vẫn còn nằm dài dưới đất.

Nghi khe khẽ nói:

- Anh Khang! Dậy đi, sáng rồi còn nằm dưới đất ngủ như chết dạ?

Khang trở người và ứ hử vài tiếng và trùm mền kín đầu. Nghi nhìn kế bên thì thấy Kiều Ninh đã dậy trước mình rồi. Bỏ mền đã xếp trên ghế sofa, Nghi dọt lẹ lên lầu để rửa mặt.

Vào phòng Kiều, Nghi thấy Kiều và Nhật Lệ đang sửa soạn. Nghi thắc mắc:

- Trời! Đi đâu mà sửa soạn sớm quá dạ?

Nhật Lệ đáp:

- Tí nữa đi đón cậu Tài với mợ Tài đó em. Nghi cũng coi ấy sửa soạn đi, tí khỏi lo nữa.

- Dạ.

Kiều tía lia:

- Nảy em dậy mà thấy Nghi với anh tư còn ngủ ngon lành à. Nên em không có kêu dậy.

Lệ hỏi Nghi:

- Thằng Khang đâu rồi em?

- Dạ ảnh còn ngủ ở dưới á. Em kêu mà không chịu dậy.

Kiều cười hí hí:

- Kệ ảnh. Tí cho ảnh trễ chơi. Bỏ tật ngủ nướng hí hí.

Nghi và Lệ khẽ lắc đầu mỉm cười với sự lí lắc của Kiều. Lúc Nghi xong xui tất cả thì Nhật Lệ và Kiều Ninh đã đi xuống nhà từ lúc nào rồi. Nghi cũng buột tóc lên và ngắm nghía trong gương. Chợt nàng nghe giọng ai đó phát ra ngoài cửa.

- Đẹp rồi! Dòm hoài, kiếng bể đó nha.

Cánh cửa phòng không đóng kín, và Huy Khang đã ngó thấy nàng đang làm duyên trước gương. Vừa ngượng vừa thẹn, Nghi chối lia chối lịa:

- Ơ. Em đâu có điệu. Tại dòm để buột tóc chớ bộ.

Khang tủm tỉm:

- Đã đẹp thì buột tóc hay không buột tóc cũng đẹp như thường. Cần gì phải buột?

Dứt lời Nghi nghe cửa nhà tắm đóng nhẹ. Nàng trong phòng Kiều vẫn soi gương. Rồi ngẫm nghĩ sao chả biết, Nghi lại tháo cái kẹp ra. Xõa tóc ra trước tấm gương, Nghi nhìn lại chính mình. Trời ơi! Gương mặt nàng bỗng nhiên đỏ bừng khi nghĩ đến những gì Khang vừa nói.

Nghi lầm bầm trong bụng:

- Có điên mới tin lời hắn.

Rồi nàng quyết định buột tóc lên cao. Lý do ... trời nóng, buột tóc lên cho mát. Xuống phòng khách, Nghi thấy Kiều đang ngồi coi tivi. Nhìn đóng mền gói lung tung ngay chỗ mình ngủ, Nghi chọc Kiều:

- Ê, sao lười quá dạ? Ngủ dậy thảy qua đây không xếp hả?

Kiều cười nói, mắt không rời màn hình:

- Không dám đâu. Cái đó của anh tư đó à. Ổng thấy mình xuống cái tự động dậy rồi gom mền gối của ổng bỏ lên đó á.

Nghi lại hỏi:

- Vậy sao ngồi đây mà không xếp lại giùm ảnh dạ? Trời ơi, còn coi tivi nữa. Sướng quá!

Kiều nhún vai:

- Của ổng, ổng dọn. Bắt mình dọn hoài sao được? Mai mốt có vợ, vợ dọn dẹp cho. Già đầu rồi còn lười biếng chi.

Nghi lắc đầu. Con nhỏ này thiệt tình. Nhưng rồi Nghi nghĩ chắc có lẽ nhà sắp có một bà chị dâu. Con nhỏ sẽ bị sa sút tình thương nên làm tội làm tình bà con đây mà. Vừa nghĩ, Nghi vừa xếp mền gối của Khang lại cho đàng hoàng.

Tiếng Nhật Lệ dưới bếp gọi lên:

- Kiều với Nghi ơi! Hai út xuống ăn gì đi cưng. Ăn xong rồi mình đi đón cậu mợ Tài.

- Okay -- Hai nàng đồng thanh la lên.

Ông Tú đang ngồi uống chai bia. Ông nhìn Nghi và nói:

- Con bé này sao trông quen mặt. Giống ai đây nè mà em nhớ hỏng ra.

Bà Hàn cười lớn:

- Trời ơi. Thì nó là con của ông Dương bà Dương đó chớ ai.

Ông Tú la lên, vẻ mặt ngạc nhiên:

- Ủa! Vậy sao? Vậy mà em đâu có biết. Ủa, bộ nó là con của anh chị Dương đó sao?

Ông Hàn cũng cười:

- Ừ. Kỳ này ba mẹ nó cho nó qua đây chơi với đi đám cưới anh Lộc nó luôn.

Tu một ngụm bia, ông Tú vỗ tay:

- Hèn gì mà em thấy nó giống ba nó quá chừng. Thì hồi đó giờ có biết mặt mũi hai đứa con của ảnh chỉ ra sao đâu. Con này là con Thanh Nghi. Còn một con nữa tên gì đây nè...

Kiều đáp:

- Chị Phong Linh.

Ông Tú gật đầu:

- Ờ. Đúng rồi.

Bà Hàn nói, giọng hơi lớn hơn bình thường:

- Vậy mà tao tưởng tối qua mày biết rồi chớ.

- Ô không. Em cứ tưởng là bạn của con Kiều thôi. Chớ đâu có biết là con của anh chị Dương -- Quay sang Nghi, ông Tú ngoắt -- Lại đây cậu hỏi chút coi con.

- Dạ -- Nghi ngoan ngoãn bước đến gần ông Tú -- Gì á cậu?

Nhìn Nghi từ đầu xuống chân, ông Tú chặc lưỡi:

- Sao mà nó giống y chang ba của nó à. Sao, ba mẹ con khỏe không? Ổng bả sao không đi qua đây chơi?

Nghi không giấu được nụ cười:

- Dạ ba mẹ con khỏe hết. Họ muốn đi đám cưới anh Lộc lắm nhưng vì công việc nghĩ hong được nên đành phải ở nhà.

Ông Tú lại chặc lưỡi:

- Tiếc quá! Phải chi có ba con ở đây thì cậu với ổng uống cho đã đời. Tao bắt ổng xỉn luôn. Hà hà, lâu rồi không có dịp nhậu với ba con. Nhớ lúc còn bên Việt Nam, ổng uổng dữ lắm. Uống mấy thùng mới quắt cần câu.

- Hi hi. Ba con bây giờ hết nhậu rồi cậu ơi.

Ông Tú tròn mắt:

- Ủa, sao vậy? À, chắc má con hỏng cho ổng uống chớ gì?

Nghi lắc đầu cười:

- Dạ hong phải. Tại ba con bịnh nên không uống là tốt nhất.

Uống một hơi bia nữa, ông Tú hỏi chuyện đời tư của Nghi.

- Sao, con bây giờ học lớp mấy rồi?

- Dạ con học năm thứ ba đại học.

- Vậy con học về cái gì hả?

- Dạ con muốn học nhiều thứ lắm cậu ơi. Nhưng nghèo quá đành phải ôm ngành giữ trẻ.

Ông Tú khen:

- Có sao đâu con. Mình thích nghề nào thì học nghề đó. Ai làm gì mình đâu. Miễn sao mình làm tốt và mình thích công việc mình làm là được rồi.

- Dạ.

Ông Tú bắt đầu ngẫm nghĩ:

- Vậy là con bao nhiêu tuổi rồi? Mưòi chín? Hai mươi?

Bà Hàn xen vào:

- Nó với con Kiều cùng tuổi. Sanh cùng gần ngày với nhau đó.

Ông Tú trợn mắt:

- Ủa, có chuyện vậy nữa sao? Vậy con bây giờ có bồ chưa?

Nghi cảm thấy mặt mình bắt đầu như muốn đỏ. Không phải là nàng mắc cỡ vì ông Tú hỏi về chuyện này. Nhưng trước mặt mọi người, nàng không khỏi ngại ngùng.

Nàng lựa lời để nói:

- Dạ con còn chưa học xong nên con chưa có quen ai hết cậu ơi.

- À. Vậy là con chưa có bồ nhưng cũng có người theo đuổi chớ gì?

Kiều nhìn Nghi một cách lém lỉnh. Nghi thì lúng túng đan tay vào nhau nhìn Kiều cầu cứu. Vừa lúc đó Khang sau lưng nàng cất giọng, trả lời thay:

- Lùn vậy ai dám quen? Người ta nhìn cái cũng sợ bỏ chạy rồi. Cậu hỏi làm gì cho mất công. Hỏng dám trả lời đúng sự thật đâu cậu ơi. -- Khang nhướng mày nhìn Nghi đang tức tối liếc anh. -- Hỏng đúng sao? Liếc cái gì? Bộ lạ lắm sao mà dòm trân trối dạ?

Nghi biết mọi người không nhiều thì ít cũng đang nhìn mình và Khang. Nên dù trong lòng tức muốn chết cái gã Huy Khang cà chớn này, nàng cũng dằn lòng và cười thật tươi. Mặc dù nụ cười đó rất gượng gạo.

- Hì hì. Liếc anh tại anh cái thân lo chưa xong, ở đó nói em. Hứ.

Khang lấy tay vá một cái để hù Nghi. Nàng cũng lè lưỡi chọc quê lại Khang khi anh đi lấy nước uống.

Ông Tú gật gù:

- Ờ. Vậy cũng tốt con. Học xong xui rồi hãy lo tính đến mấy chuyện đó. Con gái biết nghĩ vậy là tốt đó. Cậu khen á.

Ông Tú chưa nói xong thì Khang lại oang oang:

- Con Kiều đâu. Lấy cái kẹp đưa tao coi.

Kiều vô tình hỏi lại trong khi Nghi đã hiểu rõ ràng Khang muốn ám chỉ cái gì.

- Để chi dạ anh tư?

Khang cười tinh nghịch, mắt anh không rời khỏi Nghi:

- Để kẹp mũi con Nghi lại chớ chi.

Ông Tú và mọi người cười ha hả. Cả Nghi cũng mắc cười mặc dù thiệt là quê.

- Cậu khen hoài... mũi Nghi nở đó mà... há Nghi há?

Rồi Khang cầm ly nước lạnh bỏ lên phòng khách coi tivi. Cả nhà ngồi trong bếp ăn sáng. Chờ Thái Lộc về là đi đón ông bà Tài, anh của bà Hàn và ông Tú.


@@@@@

Chiếc xe van chạy trước. Huy Khang lái chiếc xe hai cửa chạy theo sau. Tí đón cậu mợ Tài chắc hẳn nhiều hành lý và thêm hai người nữa sẽ chẳng đủ chỗ ngồi. Nên tuy không mấy gì vui vẻ khi phải lái xe đi một mình, Khang vẫn phải chìu ý ông bà Hàn.

Tới sân bay thì cả nhà mới hay chuyến bay bị trễ. Thế là cả nhà ngồi hàng ghế chờ đợi. Kiều Ninh muôn đời vẫn không thể ngồi yên. Nàng đi qua đi lại, miệng than van không ngớt lời.

- Mày im dùm tao cái có được không? -- Thái Lộc nạt em gái.

Kiều bí xị và trở lại hàng ghế ngồi cạnh Thanh Nghi. Huy Khang cũng ngóng ngay cửa một hồi lâu rồi lại ngồi cạnh Kiều và Nghi. Nhật Lệ thật khác hẳn với Kiều. Cô ngồi im bên cạnh bà Hàn và vô cùng nhẫn nại. Mặc dù cả nhà đã ngồi chờ hơn tiếng mấy đồng hồ, cô vẫn không hề lên tiếng than lâu.

Ôi chao! Ngồi thật mệt mỏi vì chờ đợi. Huy Khang làm trò như để cho qua thời gian. Nhưng Kiều thì ủ rũ, còn Nghi thì chỉ biết chặc lưỡi la khẽ:

- Giờ này còn giỡn, coi chừng bị ba má la bây giờ!

Khang ra dấu "okay" rồi ngồi bệch xuống ghế. Một lát sau, ông Tú ra hiệu:

- Kìa, ổng bả tới kìa.

Cả nhà đứng dậy ngay riêng có Kiều vẫn ngồi vì hai chân tê cứng.

- Anh Tài! -- Bà Hàn kêu lên. -- Chị dâu!

Ông Tú cũng đứng gần ôm ông Tài. Ba anh em ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Gần chục năm xa cách, giờ đây mấy anh em mới gặp lại nhau. Bà Hàn không khỏi rơi nước mắt. Ông bà Tài hỏi thăm các cháu Lộc, Lệ, Khang. Bỗng dưng bà Tài nhìn Nghi và thốt:

- Chao ôi! Con bé Út bây chừ lớn quá hỉ?

Kiều đang ngồi cũng đứng dậy và chu miệng:

- Hì hì. Con mới là con Kiều nè.

Bà Tài không khỏi ngại ngùng lẫn vẻ ngạc nhiên:

- Ủa, con Kiều đây sao? Thế mà mợ cứ tưởng con bé ni là con đó chứ.

Huy Khang không khỏi dấu được nụ cười khi nghe giọng Huế ... tình yêu của .... cậu Tài. Nghi cũng muốn cười theo nhưng không phải là cười mợ Tài mà nàng chợt nhớ lại Khang lúc hát Ca Dao Em và Tôi.

Cậu Tài tò mò:

- Vậy con bé này là ai? Bạn con hả?

Kiều gật đầu nhè nhẹ:

- Dạ.

Nghi lễ phép thưa cậu mợ Tài và lẽo đẽo theo Kiều. Ông Tú giải thích:

- Nó là con gái út của anh chị Dương đó anh.

Ông Tài tròn mắt:

- Ủa, vậy sao?

Quay sang Nghi, ông hỏi:

- Ba má con đâu hong đi ha?

- Dạ có mình con đi qua đây được thôi à cậu.

- Ờ, vậy ha. Chậc! Lâu quá cậu không liên lạc với ba má con vì bị không có số fone của nhà con. Khi nào về, con cho cậu số điện thoại để cậu gọi nói chuyện với ba má con nghen.

- Dạ cậu.

Bà Tài nãy giờ im re bỗng hỏi chồng:

- Là ai hở ông?

Ông Tài chặc lưỡi:

- Ờ thì con của con Kim bạn già của con Ngọc nè. -- Ông gọi tên thời con gái của má Nghi và bà Hàn. -- Con nhỏ mà hay xuống nhà chơi với má hồi còn bên Việt Nam đó em.

Bà Tài gật gù:

- Ồ, em nhớ rồi.

Huy Khang và Thái Lộc đã lấy hành lý xong xui. Huy Khang nghiêng đầu:

- Đi về chưa bà con?

Ông Tú lên tiếng:

- Thôi đi về chớ ở lại đây làm gì nữa.

Ra chỗ đậu xe, Kiều lại ngúng ngoảy:

- Ai đi xe nào đây?

Người lớn chưa ai nói gì thì Khang đã ngoắc:

- Kiều với Nghi lên xe đi với tao.

Không muốn đi với Khang vì nghĩ sẽ buồn chán, Kiều nằng nặc đòi:

- Em muốn đi xe lớn à. Đi bên kia vui hơn. Bên đây đi với anh 4 chán thấy mồ.

Khang trợn mắt, nhe "nanh":

- Bên kia người lớn đi rồi, còn chỗ cho mày ngồi sao?

Kiều lý sự, chưa chịu lên xe:

- Xe van còn chỗ chớ bộ.

Ngồi vào xe, Khang đóng cửa bên tài xế lại:

- Mày đi bên đó bỏ Nghi cho ai? Ở bển đâu có đủ cho hai đứa ngồi. Mày không lên tao bỏ mày đi bộ về à.

Khang nổ máy xe và Kiều vội vã bước lên:

- Em quên là còn Nghi nữa chớ bộ, hứ hứ.

Khang mỉm mỉm không đáp. Nghi ngồi phía sau nhe răng cười với Kiều:

- Hì hì .

- Không cho cười. -- Kiều phụng phịu. -- Anh tư thấy ghét rồi tới phiên Nghi hở?

Đến phiên Nghi khẽ "okay" và vờ nhắm mắt ngủ thì Khang cười ha hả:

- Con nhỏ này ngồi im coi. Nói nhiều tao cho mày xuống đường bây giờ.

Kiều nguýt:

- Hứ...đố anh dám.

Khang để ngón tay lên môi ra dấu:

- Suỵt! Khẽ chứ ... có người đang ... ngủ kìa ...ha ha ha.

Kiều quay ra phía sau thấy Nghi im re, hai mắt nhắm nghiền. Tưởng thật nàng thì thào:

- Anh tư la em mà anh còn cười um sùm nữa sao Nghi ngủ được. -- Chợt nàng rùng mình. -- Anh quay kính lên coi. Coi chừng Nghi ngủ bị ... trúng gió đó.

Khang làm theo và miệng bắt đầu huýt sáo khi Kiều bắt anh tắt nhạc kẻo làm ồn Thanh Nghi. Kiều cũng im lặng và gật lên gật xuống sắp ngủ gục. Chiếc xe vẫn chạy đều. Tiếng huýt sáo của Khang gần như ru Nghi vào giấc mộng. Từ giả vờ ngủ cho đến lúc Khang mở cửa và gọi dậy, nàng vẫn ngủ say sưa.


@@@@@


Tới khi Nghi chầm chậm mở mắt ra thì thấy Khang và Kiều đang chằm chặp nhìn mình. Vươn vai, Nghi ngơ ngác hỏi:

- Ủa, tới nhà rồi ha?

Kiều lắc đầu la:

- Trời ơi, cô ngủ như chết vậy đó cô nương. Tới nảy giờ rồi mà anh tư kêu cô vẫn không dậy.

Nghi đưa ánh mắt sang Khang, ngại ngùng:

- Xin lỗi anh Khang nha.

Khang không đáp, chỉ mỉm cười rồi nói với nàng và Kiều:

- Thôi, vào nhà đi. Xe van cũng về tới rồi kìa.

Ba đứa vào nhà trước rồi những người lớn cũng theo sau. Cậu mợ Tài sẽ ngủ lại trong phòng ba má Hàn, Nghi nghe Kiều thông báo ban nãy khi sửa soạn ướp thịt để BBQ. Ông Tú với ông Hàn và Thái Lộc cũng ngồi dưới bếp nhâm nhi bia và tán dóc. Nhật Lệ giúp bà Hàn lo nấu ăn. Nghi và Kiều cũng làm đồ lặt vặt. Chỉ có Khang là đi lên đi xuống trông ... phát ghét. Mỗi lúc đi ngang nàng, anh cứ tủm tỉm và khẽ:

- Sao rồi, lùn, làm gì đó?

Ay da, làm Nghi ngại quá đỗi. Nàng cứ trừng mắt nhìn anh và điều đó lại làm cho Khang càng thêm thích thú. Một lát sau, bạn cũ của anh em bà Hàn tới chơi. Gặp Thanh Nghi, bà Nghiêm la lên:

- Ý trời! Con Nghi đây hả? Lâu quá không gặp con.

Nghi cũng nhận ra bà Nghiêm lúc xưa ở gần nhà nàng bên Việt Nam. Đợi bà Nghiêm ôm mình xong, Nghi lễ phép chào:

- Dạ chào cô Nghiêm, chú Nghiêm.

Ông Nghiêm hỏi thăm ba Nghi và bà Nghiêm hỏi về má Nghi và Phong Linh. Bà Nghiêm chắc lưỡi:

- Nhìn nó giờ với ngày xưa cũng y chang à. Sao, con học hành sao rồi?

Nghi cũng kể cho họ nghe về việc học của mình. Nghe xong, bà Nghiêm tấm tắc khen:

- Hồi đó bên Việt Nam nó đã học giỏi rồi. Bây giờ qua đây cũng vậy. Cô phải kêu hai đứa con của cô ráng học như ngày trước bên Việt Nam cô bắt nó bắt chước con mới được.

Bây giờ Nghi mới để ý, đi chung với ông bà Nghiêm là hai cô con gái, Diễm Tuyết và Yến Nhi. Diễm Tuyết thì Nghi biết vì nàng có quen biết bên Việt Nam. Còn Yến Nhi thì chắc lúc đó còn nhỏ quá nên nàng không chơi chung.

Bà Nghiêm đang kể về hai đứa con gái của mình như để khoe luôn với cậu mợ Tài và cậu Tú. Nghi bị bắt đứng một bên nghe mà không thể đi nơi khác. May thay, từ phòng khách, Huy Khang lớn tiếng reo:

- Nghi ơi! Lên đây coi phim nè. Có phim đánh võ hay lắm!

Nghi nghe thấy và vờ đáp:

- Chờ tí. Em làm xong công chuyện đã rồi lên coi.

Thật ra nàng có làm gì đâu. Chỉ là người lớn đang nói chuyện trong lúc nàng còn đứng đó với cánh tay bà Nghiêm ôm lấy nàng nên Nghi chưa đi được mà thôi. Nghi nhìn ông Tú cầu cứu.

Ông Tú hất cằm:

- Con với con Kiều lên nhà trên chơi đi. Làm nảy giờ cũng mệt rồi. Lên coi tivi đi, khi nào ăn cơm thì tụi con hãy xuống dọn cơm.

Nghi nhìn ông như thầm cám ơn:

- Dạ.

Đi đến bên Kiều đang rửa rau, Nghi nói:

- Để Nghi rửa phụ cho lẹ rồi mình lên coi tivi ha.

Kiều từ chối:

- Thôi. Nghi đi lên trển chơi đi. Kiều làm một mình được rồi.

Nghi ngại ngùng:

- Nhưng Nghi đâu biết nói gì với con gái của cô Nghiêm.

Kiều cười và nhăn nhó, giọng như bà cụ non:

- Trời ơi, thì nói chuyện với anh tư. Hay là ngồi coi tivi thôi. Để Kiều làm được rồi. Tí Kiều lên sau. Nghi qua đây để chơi mà bắt Nghi làm hoài.

Nghi chu miệng:

- Okay. Tí xong rồi lên với tui đó nha.

- Okay.


@@@@@


Thanh Nghi bước lên phòng khách. Nàng thấy Huy Khang đang nằm dài trên chiếc ghế ba chỗ ngồi. Bên chiếc ghế đôi là hai cô gái mà Nghi đoán là Diễm Tuyết và Yến Nhi. Nghi ngỡ ngàng chẳng biết nói gì. Nàng chỉ biết xả giao vài câu rồi dán mắt vào tivi.

Huy Khang đang nằm bỗng ngồi bật dậy, xích qua một bên.

- Nghi ngồi xuống đi . Đứng chi cho mỗi cẳng.

Nghi bỗng dưng ngồi bệch dưới đất kế Khang.

- Khì khì, ngồi dưới đây cũng được mà. Anh nằm thì nằm đi.

Nhưng Khang vẫn ngồi, choàng chiếc mền ngang chân nói:

- Phim hay hong? Nghi coi phim này chưa?

Dẩu môi, Nghi ngước lên nhìn Khang, nói:

- Chưa. Phim này có nghe giới thiệu thôi chớ chưa đi coi.

Nháy nháy mắt, Khang bảo:

- Phim này hay lắm đó. Coi tí là biết liền.

Nghi cười nhỏ nhẹ:

- Ừ, thì coi sao đã.

Nghi ngồi coi phim mà chẳng có tự nhiên chút nào. Phần là Khang cứ nhìn Nghi đăm đăm. Phần khác Nhi và Tuyết thỉnh thoảng ngó sang dòm nàng và Khang mỗi khi nàng và anh trò chuyện với nhau. Nghi thầm nghĩ, hong biết cách nói chuyện của mình có gì lạ hay không mà hai con bé cứ nhìn vậy kìa. Và càng bực hơn là Khang bỗng dưng sao lại nhiều chuyện đến thế, cứ nói mãi không thôi. Mọi bữa anh chàng đâu có bắt chuyện với mình nhiều thế này. Hừ, không biết giở trò gì.

Lâu lâu Kiều Ninh cũng chạy lên ngó một tí rồi chạy lại xuống bếp. Một lát sau, Nghi nghe bà Hàn lên tiếng gọi:

- Tụi bây đâu ấy xuống phụ dọn bàn cơm bên ngoài coi bây. Hôm nay mình ăn ngoài sân cho trống chỗ.

Khang uể oải đứng dậy. Nghi cũng vậy và lanh lẹ đi soạn chén dĩa ra cái bàn dài được đặt ngoài sân. Bà Nghiêm lớn tiếng réo:

- Con Tuyết với con Nhi đâu. Đi chưa, mẹ chở đi luôn rồi mẹ về đây. Tí xong việc mẹ chở về nhà dì Hàn sau.

Hai cô gái răm rắp vâng dạ. Thế là ba mẹ con lên xe đi mất. Nhật Lệ, Kiều Ninh, và Thanh Nghi lăn xăn đem đồ ăn thức uống ra ngoài bàn. Ông bà Hàn, ông bà Tài, ông Tú, ông Nghiêm, Thái Lộc cũng sau trước đi ra. Ông Tú nướng thịt, miệng 0 ngớt ực bia. Vợ chồng, con cái nhà cô Liễu, em ông Hàn cũng tới.

Thanh Nghi cảm thấy mình không tiện ngồi bàn, chỉ mất thêm cái ghế mất công. Thế là đứng bên cạnh ông Tú, nàng trò chuyện với ông.

- Cậu cho con cái nào chín á nha. Còn máu con ăn hỏng được.

Ông Tú cười ha hả, tay vớt những miếng thịt lật qua lật lại:

- Trời! Ăn như vậy mới là ngon con ơi. Con này dở quá, không biết ăn kiểu tái. Chín như con nói thì thịt nó cứng khó ăn lắm.

Nghi phụng phịu:

- Nhưng mà nó chín, hong còn sống hì hì.

Khang phía sau, loay hoay với cái máy quay phim cũng xía vô:

- Ờ . Chín ăn mới được chứ sống máu đỏ hoét sao ăn cậu Tú?

Ông Tú lắc đầu:

- Hai đứa bây khờ quá. Như vậy thì khô khan lắm con ơi.

Khang cười cười, đưa cái máy quay phim ngay mặt Nghi:

- Ê, Nghi! Nhìn cái coi!

Nghi nghe gọi, quay lại nhìn thấy ngay cái máy quay phim, nàng như hét lên:

- Á! Hong giởn nha. Đừng quay em. Ghê quá à.

Khang vẫn lì lợm:

- Cho quay chút coi. Mai mốt coi băng có cái mặt trong đó hong thích sao?

Nghi trờn mắt phùng mang:

- Hừ hừ. Em nói anh đi chỗ khác à.

Nhưng nàng đi đâu, Khang cũng đi theo kè kè kế bên với chiếc máy quay phim.
Nghi ngúp đầu xuống cằn nhằn:

- Sao anh không quay anh đi mà đi quay em chi dạ?

Bà Hàn thấy vậy rầy:

- Thằng Khang! Lo phụ lấy đá với mấy chai bia cho ba mày với mấy chú coi. Để cái máy đặt một chỗ để nó quay đi. Đi tới đi lui phá con Nghi nó hong ngồi bàn cứ đứng hoài kìa.

Khang bỏ máy một góc để tự nó quay phim. Chàng đi vào trong lấy vài chai bia ra. Mặt mày hí hửng.

Ông Tú vớt miếng thịt thật to lên:

- Cái này cho con Nghi nè.

Nghi đưa cái dĩa hứng lấy.

- Cám ơn cậu hì hì.

- Của thằng Khang nè. -- Ông Tú hất cằm.

Khang nhe răng lắc đầu, sau khi nhìn thấy miếng thịt của Nghi:

- Thôi cậu để đó con tự nướng cho con. Dòm miếng thịt cậu nướng cho con Nghi là con ớn rồi.

Nghi cũng lè lưỡi sau khi cắt miếng thịt trên dĩa:

- Ewwww....cậu nướng còn sống nè.

Khang đang nướng thịt trong khi ông Tú về chỗ ngồi và dùng bữa:

- Thấy chưa, đã nói mà. -- Khang cười ha hả. -- Đưa miếng thịt đây, anh làm lại cho.

Nghi chúm chím cười đưa cho Khang miếng thịt cắt dang dở.

- Cám ơn hì hì.

Khang cũng cười nhưng nàng không biết anh cười việc chi . Chỉ một lát sau, Nghi đã có một miếng thịt nướng thật thơm ngon và.... khét.

Đang đứng một mé "xực" miếng thịt khét, Nghi thấy Khang vào nhà lấy thêm hai cái ghế nữa ra ngoài.

Ngồi xuống một bên, anh ngoắt:

- Nghi, lại ngồi ghế nè.

Nghi khiêm tốn:

- Em đứng được rồi, hong cần ngồi đâu. Anh ngồi đi.

Khang trợn mắt:

- Lấy ghế rồi mới nói hong ngồi hả? -- Vỗ tay lên ghế, Khang la. -- Lại đây ngồi ghế nè, hong nghe bộ muốn đòn hả?

Nghi dẩu môi:

- Làm dữ dạ? Ngồi thì ngồi, tại anh để cái máy quay phim ở đó, em ngồi đây nó cứ quay trúng em sao?

Thấy Nghi biết âm mưu của mình, Khang cười giả lả rồi bậm môi giả đò lấy tay vá:

- Ai cũng ngồi, mình Nghi đứng coi sao được?

Nghi bất đắc dĩ bước lại ngồi cạnh Khang. Mặt cúi sầm xuống. Khang thấy vậy bèn nhắc:

- Lo ăn đi chứ. Làm gì dạ? Nhìn lên đi.

Nghi cãi ro ro:

- Đâu phải. Tại cái dao cắt thịt hong được chớ bộ.

Chồm qua, Khang bưng cái dĩa của Nghi và nói:

- Đưa đây, anh cắt dùm cho.

Tự nhiên Nghi liếc sang nhìn anh. Thấy anh đang hì hục cắt miếng thịt cho nàng, Nghi tự nhiên buồn cười. Rồi chợt sợ bị quay vào máy, Nghi len lén ngó lên nơi Khang đặt cái máy quay phim.

Chợt ....

- Ha ha ha ha -- Nghi cười ra nước mắt, tay cứ chỉ về phía cái máy khi Khang quay sang hỏi chuyện gì.

Rồi anh cũng nhìn về nơi cái máy và thở dài:

- Trời! Sao kì dạ? Rõ ràng là....

- Ha ha ha -- Nghi cười chưa dứt, vừa ráng thốt vài câu. -- Nó cũng quay nãy giờ chớ, mà là quay trời mây mà thôi. Ha ha ha.

Khang đi lại tắt cái máy và trở về chỗ ngồi ăn. Bây giờ Nghi cũng có thể ăn tự nhiên nhưng vẫn còn bị sặc vì cười. Thì ra nảy giờ cái máy quay phim Khang đặt về phía bàn ăn đã bị "ngổng đầu" hướng lên trời. Thế là uổng công phí.... pin.


@@@@@


Tối đến mọi người vào nhà ... đàm đạo. Trừ gia đình em của ông Hàn đã về sớm lo công việc, tất cả người lớn không uống trà thì uống bia. Khang, Kiều, Nghi, Tuyết, và Nhi đều ở phòng khách hát karaoke chơi. Kiều và Nghi song ca đến bốn, năm bài mà vẫn chưa khan tiếng. Đang hát ngon lành bỗng dưng Khang giựt micro của Kiều và nói:

- Đưa đây ta hát cho mà nghe.

Nghi cũng đưa cái micro của mình cho Tuyết và Nhi. Hai cô đều lắc đầu bảo không biết hát. Nghi cười thầm vì thấy hai cô bé đã chọn tới chọn lui biết bao nhiêu bài hát nãy giờ mà vẫn ngồi im re.

- Đừng mắc cỡ mà. -- Nghi thúc giục. -- Hát hay không bằng hay hát. Cứ hát hoài là biết hát ngay thôi hà. Hi hi.

Hai cô bé cúi đầu e thẹn. Tiếng đàn dạo đã bắt đầu. Nghi chẳng biết bài gì, chỉ kịp nghe Khang nói nhanh:

- Nghi hát trước đi kìa. Con gái hát trước đó.

Kiều cũng phóng lên ghế ngồi giữa Khang và Nghi:

- Vậy tui phải ngồi nghe hai người song ca ra sao cái đã. Coi coi anh tư hát với Nghi có hay bằng em hát với Nghi không nè. Hì hì.

Khang lấy micro khõ nhẹ lên đầu Kiều trong khi Nghi đang lấy giọng than thở:

- Mình không duyên nợ đừng chờ anh ơiiiiiii ... Đâu phải tại anh... không phải tại trờiiii.... -- Nghi bật cười to vì không ngờ mình hát bài này với Khang.

Hàng chữ kế tiếp cho giọng nam lại hiện lên. Khang ngồi ngó ngẫm nghĩ ậm ừ. Miệng không ngớt tằng hắng. Kiều la lên:

- Trời ơi! Nghi hát rồi giời tới phiên anh kìa anh tư.

Quay sang, Khang nạt Kiều:

- Bộ tao đui sao mà phải nhắc lớp?

Nghi nhe răng ra cười chàng trong khi Tuyết và Nhi vẫn ngồi im lặng nhìn lên màn hình hoặc xem tựa bài hát khác.

Khang dòm một hồi lâu rồi anh xua tay:

- Thôi, thôi. Bài này kỳ quá hà. Hát bài khác đi.

Nhìn thấy bài kế là Lan và Điệp, Nghi nheo mắt:

- Bài này đi anh Khang. Em hy sinh hát giọng nam cho. Hi hi.

Biết Nghi chọc quê mình hát cao không nổi, Khang hùng hổ nhìn Nghi:

- Cứ hát đi. Bài này được mà.

Rồi bài Lan và Điệp cũng xong. Thật bất ngờ khi Nghi cảm thấy Khang hát giọng trầm ấm hay hay. Nhưng nàng lại ghẹo:

- Anh Khang hát song ca hong hay bằng Kiều. Hì hì.

Rồi đám trẻ hát tiếp, có cả bà Nghiêm và ông Tú cùng lên hát chung vui. Bà Nghiêm không ngớt nhìn một cách tò mò về phía Nghi và Khang. Không biết Khang thấy không, còn Nghi, nàng rất khó chịu vì không được thoải mái cho lắm. Nhất là khi ông bà Hàn kêu nàng là con và xưng ba má, bà Nghiêm và hai cô con gái cứ nhìn nàng có vẻ soi móị. Và bà Nghiêm thỉnh thoảng kéo Nghi qua một bên và hỏi lại xem nàng có bạn trai hay chưa. Miệng bà hỏi mà mắt nhìn về phía Khang chớ không nhìn mặt Nghị. Nghi phát giác Khang cũng nhìn về phía mình và tủm tỉm cườị. Chàng bình thản như chẳng có chuyện gì xảy rạ. Anh chăm chút cho Nghi từng chút và thân mật với cô như đó là chuyện thường tình. Nghi nghĩ không biết có phải bà Nghiêm muốn làm xui gia với ba má Hàn hay không. Chắc bà Nghiêm chấm Khang cho một trong hai đứa con gái của bà rồi. Và chắc hẳn bà cho rằng Nghi là cây gai trước mắt vì nàng thấy bà ta có vẻ không tin khi nàng bảo rằng chưa có bạn trại. Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Nghi lại giận Khang vô cùng. Không biết hắn muốn gì mà lại giở trò này, thân thiết với nàng trước mặt con gái khác. Hừm. Muốn lợi dụng mình đóng kịch chăng?

Giận dỗi, Nghi đi xuống bếp dọn dẹp những đồ trên bàn mà lúc nãy Tuyết và Nhi về trễ và đã ăn sạu. Hừm. Hèn gì mà hắn đối xử tốt với mình như vậỵ.

Sau lưng nàng, Khang trầm trầm:

- Sao dọn dẹp hoài dạ? Không lên trển chơi cho vui đi Nghi.

Nghi tỉnh bơ:

- Chớ không ai dọn dẹp để tối lười bỏ đó, dơ lắm. Hay là để anh Khang rửa chén nha.

Khang thục lùi lại, tay cầm ly nước lạnh:

- Thôi đi. Gì chớ chén không rửa đâu.

Tuy nói thế nhưng Khang đi lại bàn ăn dọn dẹp phụ đem qua sink cho Nghi rửa. Xong xui, anh ngồi xuống bàn chớ không lên lại phòng khách.

Đứng rửa chén, Nghi ngập ngừng mở lời:

- Sao anh không lên trển đi. Ở dưới đây buồn thấy mồ, có gì làm đâu?

Khang ngồi gác chân lên ghế. Anh nói một cách thản nhiên một câu nói không dính dấp vào đâu:

- Có sao đâu. Bia mới mua một thùng lại hết sạch. Nhà này uống dữ quá.

Nghi quay đầu lại dòm:

- Nên bây giờ phải uống nước lạnh hở?

- Ừ. Muốn đi mua mà làm biếng quá. Không muốn đi một mình.

Nghi vô tình phán:

- Thì sáng mai đi mua.

- Ừ. Mai đám cưới anh Lộc rồi.

Ông bà Nghiêm tìm kiếm Nghi. Thấy nàng và Khang đang dưới bếp, bà Nghi tạm biệt:

- Thôi cô chú về nha. Ngày mai gặp lại hén Nghi, con.

Rửa chén xong xui, Nghi chạy ra tiễn gia đình bà Nghiêm.

- Dạ, mai gặp cô ơi. Mai qua sớm bưng quả há Tuyết với Nhi.

Hai cô bé gật đầu mỉm cười duyên. Chà, sao họ có thể yểu điệu thế dạ kìa? Còn mình ... y như con nít vậy, chẳng có tí nào dịu dàng thục nữ.

Khang ngồi trầm tư trong khi Nghi lặng lẽ di chuyển lên lầu lấy mền gối của anh Lộc, Khang, Kiều, và của mình xuống. Bây giờ khách đã về rồi, nàng thở phào nhẹ nhỏm. Ai cũng bận bịu vì cả nhà bắt đầu lo măm quả, cau trầu, rượu bánh.

Thái Lộc đi đâu mất dạng. Có lẽ đã sang nhà Quỳnh Như cũng nên. Nhật Lệ thì muôn thuở vẫn im lặng và nghe theo lời má Hàn. Nghi nhìn chị Lệ mà thầm nghĩ, ai cưới được chị chắc hẳn là may mắn lắm. Chị thật đảm đang. Có thể nói công, dung, ngôn, hạnh chị đều toàn vẹn. Ai như Kiều và Nghi, cả bốn cái chưa cái nào coi được cả. Kiều Ninh càu nhàu như chỉ để Nghi nghe.

- Nãy giờ chẳng hát được gì hết à. Đã vậy hai nhỏ Tuyết với Nhi kỳ cục ghê. Cứ làm dáng làm điệu hoài, người ta mời hoài mệt dễ sợ.

Nghi cười, giọng nhỏ nhẹ:

- Thôi mà. Mai đám cưới anh Lộc rồi. Tối nay mệt mỏi là việc thường tình mà. Đừng bực bội mà cô nương.

Kiều trợn mắt đưa lên trời, trề môi:

- Chớ biết sao bây giờ. Thôi, Kiều lên tắm cái nha.

Soạn sành ba cái mớ mền gối, Nghi mỉm cười với bạn:

- Ừ. Tắm xong rồi xuống sẽ khỏe hơn đó.

Xong xui đâu ra đó, Nghi nằm trên ghế thả hồn theo phim hoạt hình đang chiếu trên tivi. Nàng cười khúc khích mỗi khi đến đoạn vui. Khang từ đâu nhảy lên chiếc ghế sofa và cũng ghé đầu xuống... gối Nghi đang nằm. Anh nằm ngược hướng với Nghi. Bị cái đầu Khang che, Nghi chẳng thấy được gì. Nàng cằn nhằn:

- Anh Khang làm gì dạ? Nằm vậy sao em thấy tivi? Anh lấy gối khác nằm đi.

Khang thản nhiên:

- Nhấc đầu lên. -- Anh quay cái gối lại, cho mỗi đứa nằm một bên chiếc gối. -- Rồi, giờ được rồi. Khỏi lấy thêm cái khác.

Nghi cảm thấy hơi kỳ kỳ nhưng dầu gì là mình nằm trước, ngu sao tự động hy sinh đi lấy cái gối khác mà mất công mình. Thế là Nghi kéo mền của mình lên đắp và đùa:

- Hong biết chí của anh Khang có chạy qua bên đầu em không nữa. Sợ quá!

Bên kia ghế, Khang cũng kéo chăn lên, tay cầm đồ điều khiển tivi bấm búa xua đài. Cuối cùng anh để coi phim ma.

- Ờ. Không biết chí ai lây ai à. Coi phim này đi ha. Phim này hay lắm nè.

- Ủa! Sao phim nào anh cũng coi rồi hết dạ?

- Thì phim này toàn phim cũ, nó chỉ chiếu lại trong cable thôi.

Nghi hiểu ra và giải thích:

- Tại nhà em bên đó không có cable nên không có coi được mấy phim này.

- Vậy thì coi đi. Hay lắm đó. -- Vừa nói Khang vừa ra dấu với đôi tay hù ma Nghi. -- Coi xong tối ngủ mơ thấy ma đó.

Nghi vờ vịt:

- Vậy hả? Sao ghê dạ? Vậy đổi đài khác đi. Coi phim này làm gì?

Khang với tay kí đầu Nghi:

- Ta nằm trơ trơ đây, ma nào mà sợ?

Nghi cười rộ và Khang nói tiếp:

- Coi chừng tối ngủ sợ Nghi mơ tới phim võ hồi chiều lại đánh đá tùm lum đó.

Chàng đang diễn tả múa tay múa chân như thế nào thì Kiều đi vào. Tiếng cười của Nghi và Khang chợt tắt. Kiều dòm hai người rồi dòm lên màn hình.

- Trời! Coi phim ma cũng coi. Coi đi rồi sợ đó chớ còn ở đó mà cười.

Khang đuổi:

- Nhỏ này nhiều chuyện quá. Bộ không có chuyện làm phụ mẹ với chị ba sao?

Kiều đỏng đảnh:

- Có, mà mệt nên không phụ. Với lại đám cưới anh hai chớ bộ. Sao ảnh không phụ mà lo đi chơi đâu chi?

Tuy nói thế nhưng Kiều cũng bỏ đi xuống bếp với những người khác. Trước khi đi, nàng không quên nhắc Khang:

- Anh tư nằm chỗ của em tối phải trả lại cho em ngủ đó.

Khang nạt:

- Con nhỏ này. Bộ tao giành chỗ của mày sao dạ? Hong lẽ bây giờ còn sớm mà bắt tao nằm dưới đất?

Kiều le lưỡi rồi bỏ đi. Nghi nằm im nãy giờ không thèm nhịn cười nữa. Nàng để tiếng cười hi hí bên tai Khang, làm anh mắng yêu:

- Coi đi, ở đó mà cười.

- Ờ. -- Nghi trở mình đôi chút. -- Em buồn ngủ rồi nè. Tí ngủ hồi nào không hay thì anh phải kể lại cho em nghe đó nhe.

- Ừ. Thì giờ chưa ngủ thì coi đi. Phim này hay lắm.

Nghi vâng dạ rồi nằm coi. Khang luôn miệng giải thích cho nàng. Không phải vì Nghi không biết tiếng anh mà là vì lúc mở lên đã vào phim lâu rồi, nàng không biết khúc đầu. Nghe Khang giải thích ra dấu và nói rành rẽ, Nghi chọc:

- Hừm. Vậy mà nói tiếng Anh dỏm là sao? Sao biết phim nói gì mà dịch cho em hay quá dạ?

Khang cười và cãi lý:

- Tại coi rồi chớ bộ.

Không bao lâu, Nghi lim dim đi vào giấc mộng. Văng vẳng bên tai nàng, tiếng Khang vẫn đều đều tường thuật câu chuyện trong phim cho nàng nghe.

- Nghi! ... Nghi! ... -- Giọng Khang nhè nhẹ. -- Ngủ rồi hả?

Không nghe nàng trả lời mà chỉ nghe "hừm". Khang đứng dậy tắt tivi. Nhìn Nghi ngủ say sưa, anh mỉm cười và bỏ đi xuống bếp với những người khác để cho nàng được ngủ ngon.